Quả nhiên, lời vừa dứt, những người đàn ông đứng bên ngoài đều lúng túng.
Một số cô gái trẻ và phụ nữ đã có chồng cũng đỏ mặt.
Đại đội trưởng ho khan hai tiếng đầy lúng túng: "Được rồi, đừng có cái gì cũng lục lọi, chủ yếu là tìm sách cấm."
Lần này không ai hỏi đông hỏi tây nữa, nhưng đồ đạc trong nhà họ Tô cũng bị lôi ra bày trước mặt mọi người.
Nửa hũ mỡ heo, đèn pin, gạo, bột mì...
Mọi người nhìn đến trợn tròn mắt, nhà họ Tô này âm thầm sống tốt như vậy!
Người bên nhà cũ họ Tô trong đám đông cũng nóng mắt, lại cảm thấy tức giận, sống tốt như vậy mà không biết hiếu kính người lớn!
Thím Cả Tô chen ra khỏi đám đông, về nhà báo tin.
Cuối cùng, trong nhà ngoài sân đều lật tung lên, bao gồm cả hầm chứa nhưng không tìm thấy gì cả.
Tô Bối nhìn Trương Quế Phương với vẻ mặt khó coi: "Thanh niên trí thức Trương, xin lỗi đi!"
Trương Quế Phương không tin là không có gì, nhưng không tìm thấy thì cô ta còn cách nào khác, đành phải nén nhục, nghiến răng nói: "Xin lỗi."
Nước mắt rơi xuống đất.
Tô Bối không hề động lòng, nếu cô ta không ép người quá đáng thì cũng không xảy ra chuyện này.
"Còn thanh niên trí thức Phương và thanh niên trí thức Tôn thì sao?"
"Đúng, còn chúng tôi nữa!"
Mấy người thanh niên trí thức đều tiến lên.
Trương Quế Phương chỉ cảm thấy mình vô cùng tủi thân, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Ý Hành, nhưng Chu Ý Hành hoàn toàn không nhìn cô ta.
Cô ta chỉ có thể cúi đầu, khóc lóc nói lời xin lỗi với mọi người.
Nói xong liền quay đầu chạy đi.
Đại đội trưởng thở dài, mấy thanh niên trí thức này thật lắm chuyện.
"Được rồi được rồi, giải tán hết đi!"
Một đám người giải tán, Tô Bối thở phào nhẹ nhõm. Phương Hữu Lan gật đầu với Tô Bối, cũng theo đám đông rời đi.
Đợi mọi người đi hết, Phan Tú Vân thở phào một hơi: "Đúng là dọa chết mẹ rồi, Tiểu Bối, may mà con lanh lợi."
Nếu không những thứ đó trong nhà họ bị phát hiện, thật sự không cách nào giải thích.
Tô Bối cũng vậy, thật ra cô cũng sợ lắm chứ, dù sao thì việc đầu cơ trục lợi không phải là chuyện nhỏ, còn nghiêm trọng hơn cả việc tàng trữ sách cấm!
May mà cửa ải này đã qua.
"Tô Bối, Tô Bối có ở nhà không?"
Ngoài cửa có tiếng gọi, Tô Bối còn tưởng mấy người kia quay lại, nhìn kỹ thì ra là người đưa thư của công xã.
"Vâng, có đây ạ!"
Cô nhanh chân chạy qua, nhận lấy hai phong thư từ tay người đưa thư.
"Tiểu Bối, thư của ai vậy?" Phan Tú Vân hỏi.
Tô Bối đáp: "À, là của tòa soạn báo ạ."
Tô Bối không vội lấy đồ về đưa cho các thanh niên trí thức mà vào nhà mở thư.
Cùng lúc đó, nhà cũ họ Tô đang ăn cơm trưa.
Tô Quế Lan sau khi nghe nói nhà Tô Kiến Nghiệp bị lục soát ra bao nhiêu đồ tốt thì cứ hậm hực mãi.
Anh Hai quả nhiên đã thay lòng đổi dạ, ăn ngon mặc đẹp, hoàn toàn quên mất đứa em gái này của mình.
Nhìn bát cơm cao lương và canh rau loãng toẹt trước mặt, cô ta tức giận ném đũa đi.
"Cái thứ cơm gì thế này, chó cũng không ăn!"
Cả nhà họ Tô: "..."
Tô Quế Lan đột nhiên bật khóc: "Mẹ, con muốn ăn cơm trắng, con muốn ăn bột mì, món này chẳng có chút vị thịt nào, con không ăn!"
Mọi người trong nhà họ Tô vừa nghe đã biết cô ta có ý gì. Tô lão đại nhíu mày, nhà Tô Lão Tam cúi đầu ăn cơm lặng lẽ, còn Tô Lão Tứ thì đảo mắt một cái.
"Mày làm loạn cái gì, muốn ăn thì đi tìm anh Hai mày mà đòi!"
Bà cụ Tô đập đũa xuống bàn: "Tất cả câm miệng cho tao!"
Mọi người lập tức không dám lên tiếng nữa.
Bà ta cũng rất tức giận, thằng Hai này quả nhiên không thật thà, mẹ già em gái nó ăn cám nuốt rau, còn nó thì hay rồi, tự mình ăn cơm trắng bột mì!
"Thằng Ba, ăn nhanh lên, lát nữa đi tìm anh Hai mày, bảo nó, mẹ không khỏe, muốn ăn đồ ngon."
Lại là một công việc chẳng được lòng ai, chú ấy không muốn đi nhưng lại không dám cãi lời bà ta, đành phải im lặng đáp một tiếng.