Chương 696: A Ý, sao anh lại ra sân sau?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:30:03

Trong lòng Tô Bối lập tức cảm thấy khó chịu. "Mẹ, con ra ngoài xem sao." Cô muốn tự mình đi xem, có phải thật sự không vào được nữa không. Phan Tú Vân giữ cô lại: "Không được, muộn thế này rồi còn đi đâu? Con mang thai bụng to thế này, lỡ ngã thì sao?" Bà biết Tô Bối đang buồn nên an ủi: "Đợi ngày mai mẹ tìm thời gian đưa con qua đó. Dù không đi được nữa cũng đừng buồn, bây giờ như thế này đã rất tốt rồi." Quả thật vào lúc họ khó khăn nhất thì hầm chứa xuất hiện. Bây giờ cuộc sống của họ đã tốt hơn, cả năm Tô Bối có lẽ cũng không đến đó, có hay không thật ra cũng không còn quan trọng nữa. Thứ họ khó lòng từ bỏ, chỉ là tình cảm. "Con biết rồi mẹ, mai hãy nói, con về phòng ngủ trước đây." Sau khi về phòng, Chu Ý Hành phát hiện trạng thái của Tô Bối có chút không ổn, hỏi cô làm sao nhưng cô cũng không nói. Cô chỉ im lặng không nói lời nào. Chu Ý Hành thở dài, ôm cô từ phía sau: "Dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn còn có anh mà!" Tuy anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lời này vẫn khiến người ta cảm thấy ấm lòng. Tô Bối lặng lẽ xoay người ôm lấy anh, khẽ "Vâng" một tiếng. Đúng vậy, ít nhất gia đình đều ở bên cạnh. Sáng hôm sau ăn sáng xong, Phan Tú Vân gọi Tô Bối: "Tiểu Bối, đi với mẹ ra sau nhà một lát." Rồi lại nói với Chu Ý Hành: "Con không cần qua đâu, hai mẹ con về ngay thôi." Chu Ý Hành nghe vậy liền ngoan ngoãn không đi theo, hai mẹ con đến bên hầm chứa. "Tiểu Bối, có được không? Hay là con ở trên, mẹ tự mình xuống." Bà thật sự không yên tâm để Tô Bối với cái bụng to như vậy leo thang. Tô Bối đáp: "Mẹ, con không sao. Không tự mình xem, con không cam tâm." Phan Tú Vân thở dài, biết không khuyên được đành phải dặn đi dặn lại cô cẩn thận rồi xuống trước. Như vậy Tô Bối ở trên bà, lỡ có trượt chân, bà còn có thể kịp thời đỡ một tay. May mà chỉ thót tim một phen chứ không gặp nguy hiểm. Xuống đến hầm chứa, Tô Bối nhìn bức tường đất mà mình đã sờ vô số lần, đột nhiên có chút không dám đưa tay ra. "Thử xem đi!" Phan Tú Vân nói. Không thử sao biết được kết quả. Dù kết quả chứng minh rằng mọi chuyện thật sự đã kết thúc thì cũng coi như là cho mình một câu trả lời. Tô Bối gật đầu, không do dự nữa mà đưa tay sờ lên bức tường đất. Thô ráp, sần sùi, không còn gì khác. Nơi này thật sự không vào được nữa rồi. Trong lòng Tô Bối khẽ chùng xuống, cô mím chặt môi: "Mẹ, về thôi!" Phan Tú Vân lo lắng nhìn cô: "Không sao chứ?" Tô Bối lắc đầu: "Con không sao." Cô chỉ nhất thời có chút hụt hẫng, nhưng có thể tự mình điều chỉnh được. Hai người trèo lên khỏi miệng hầm chứa, Tô Bối vừa ló đầu ra đã được một bàn tay to lớn đỡ lấy. Cô ngẩng đầu lên, là Chu Ý Hành. "A Ý?" Trong lòng Tô Bối run lên, sau đó lại bình tĩnh lại. Hầm chứa này quả thật là bí mật của gia đình, nhưng nghĩ kỹ lại, Chu Ý Hành bây giờ cũng là người nhà. Hơn nữa nơi này đã không còn bí mật nữa. Cô cười, nương theo lực của anh trèo lên khỏi hầm chứa. Chu Ý Hành lại quay người đỡ Phan Tú Vân. Trong lòng Phan Tú Vân có chút bất an, không biết con rể đã đến bao lâu, có nghi ngờ gì không. Bà định giải thích vài câu nhưng Chu Ý Hành đã lên tiếng trước. "Mẹ, mau về nhà đi, bên ngoài lạnh lắm." Phan Tú Vân cũng dẹp đi suy nghĩ đó. Về đến nhà, hai mẹ con sưởi ấm một lúc, Tô Bối liền cùng Chu Ý Hành về phòng. "A Ý, sao anh lại ra sân sau?" "Anh lo cho em." "Có mẹ ở đó mà, có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Anh qua đó lúc nào?" "Lúc em lên thì anh vừa đến." Tô Bối gật đầu. Cô và Phan Tú Vân không nói gì cả, hoàn toàn không có khả năng anh nghe thấy gì. "Tiểu Bối, anh sẽ không hỏi bí mật của em, nhưng nếu có việc gì cần đến anh, đừng bao giờ xem anh là người ngoài."