Chương 27: Có thể coi chỗ của chị là điểm bán hàng thay không?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:28:30

Chị Chu cười có chút ngại ngùng: "Cũng không có gì, chị chỉ thấy em có nhiều đồ, có thể..." "Có thể coi chỗ của chị là điểm bán hàng thay không?" Nghe vậy, chị Chu liền gật đầu: "Đúng đúng đúng, chính là điểm bán hàng thay. Chị thấy em đến một chuyến cũng chẳng biết là ngày nào, có lúc mọi người cần lại không biết tìm em ở đâu..." Thật ra Tô Bối cũng sớm có ý này, cô giả vờ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Em thấy chị cũng là người thật thà. Thế này đi, sau này đồ của em sẽ giao cho chị bán, em đưa chị giá nhập, chị bán bao nhiêu em không quan tâm. Chỉ có một điều là tiền phải trả ngay, chị thấy thế nào?" Điều này có chút khác biệt so với suy tính của chị Chu, nhưng ý tưởng này của Tô Bối lại có lợi cho chị ấy hơn, chỉ là trong tay chị ấy không có nhiều tiền nên nhất thời có chút do dự. Tô Bối nhìn ra ý của chị ấy, cười nói: "Nếu chị cảm thấy không bán được nhiều thì có thể lấy ít một chút, phần còn lại em tự giải quyết." "Vậy... Vậy giá em bán ra ngoài thì thế nào?" "Yên tâm, em đây đều có giá vốn cả, sẽ không cố tình bán giá thấp đâu." Như vậy chị Chu cũng không còn lo lắng gì nữa: "Được, vậy quyết định thế nhé!" Chị Chu cười ha hả, nhìn Tô Bối: "À đúng rồi em gái, vẫn chưa biết em tên gì nhỉ?" Tô Bối đáp: "Em họ Tô, sau này chị cứ gọi em là Tiểu Tô là được." Còn những chuyện khác, cô không định nói nhiều. Dù sao họ làm ăn buôn bán này cũng có rủi ro, không nên tiết lộ quá nhiều. Chị Chu cũng không hỏi thêm, lại giữ Tô Bối ở lại ăn cơm nhưng bị cô từ chối. Từ nhà chị Chu ra, Tô Bối lau sạch lớp trang điểm trên mặt rồi đi về phía con hẻm sau nhà họ Trần. Dì Hai của Tô Bối tên là Phan Tú Hoa, chồng là Trần Giải Phóng, hai người có một cặp con gái sinh đôi là Trần Thục Lan và Trần Thục Hân. Điều kiện nhà họ Trần không tồi, tất nhiên là so với những người họ hàng nghèo như họ. Lúc Tô Bối đến thì dì Hai không có nhà, chỉ có hai chị em Thục Lan và Thục Hân. Vừa thấy là chị họ mình, hai chị em liền vui vẻ đón người vào cửa. "Chị họ cả, sao chị lại đến đây?" Trần Thục Lan đưa tay đỡ chiếc gùi của cô, còn Trần Thục Hân thì chạy đi rót nước, lại lục trong tủ lấy ra bánh ngọt mà mẹ cô bé mua trước đó cho cô ăn. Tô Bối uống một cốc nước làm dịu cổ họng khô khốc, lúc này mới cười tủm tỉm nói: "Chị đến làm chút việc, mẹ em đâu rồi?"