Cô kể những hiểu biết ít ỏi của mình cho Tô Kiến Nghiệp nghe khiến ông ngây người.
Hai cha con cẩn thận đi qua từng dãy kệ, chỉ là những thứ trên đó trông không phù hợp với thời đại của họ. Tô Bối đang định tìm người hỏi thì bất ngờ gặp một người quen.
Hôm qua con trai và gia đình của bà cụ Khương từ nơi khác trở về, thấy bà ấy thiếu thốn nhiều thứ nên nhất quyết đòi mua cho bà ấy. Bà cụ Khương không quen dùng những thứ đó bèn chuẩn bị đến siêu thị mua sắm, cháu gái nhất quyết đòi đi cùng, thế là cả hai cùng đi.
Trước đó bà ấy còn kể cho cháu gái nghe về Tô Bối mà bà ấy đã gặp, không ngờ vừa quay đầu đã thấy.
Bà cụ Khương nghĩ, đây chẳng phải là duyên phận sao, liền lên tiếng gọi:
"Cô bé, là cháu à!"
Tô Bối ngẩng đầu lên nhìn, đây chẳng phải là bà cụ lần trước mua gạo đã bắt chuyện với cô sao?
Lần này bên cạnh bà ấy còn có một cô gái trạc tuổi cô, da dẻ trắng nõn, mặc một chiếc áo phông và quần jean, đẩy xe đi theo sau bà ấy, mái tóc đen dài thẳng xõa tung.
Tô Bối cười chào bà cụ Khương: "Là bà ạ, bà cũng đi mua đồ."
"Chứ còn gì nữa."
Bà cụ Khương cười tủm tỉm nhìn Tô Bối, như thể nhìn cháu gái của mình: "Bọn trẻ bây giờ chẳng biết tiết kiệm gì cả, bà già này đành phải tự mình ra tay thôi!"
Bà cụ trông có vẻ là người hay nói, bắt đầu than phiền với Tô Bối về con cháu trong nhà.
Cô gái phía sau bà ấy lập tức ngăn lại: "Bà ơi! Người ta còn phải mua đồ nữa!"
Bà nội cô ấy lại nói xấu họ trước mặt người khác.
Ánh mắt Khương Điềm dừng lại trên người Tô Bối, nhìn bộ quần áo tuy sạch sẽ nhưng lại có miếng vá của cô. Trước đó cô ấy còn nghi ngờ bà nội nói dối, thời buổi này làm gì còn có gia đình nghèo như vậy. Mấy cô bạn cùng lớp từ quê chuyển lên ngoài quê mùa ra cũng chưa từng thấy ai mặc đồ vá.
Bà cụ Khương cười ha ha một tiếng: "Đúng thế đấy, cô bé, cháu muốn mua gì à? Đây là cháu gái bà, tên Khương Điềm, có gì không biết thì cứ hỏi nó."
Khương Điềm không ngờ bà nội lại giao việc cho mình, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, bèn mỉm cười với Tô Bối: "Đúng vậy, quanh đây mình rành lắm."
Tô Bối liền vui vẻ, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cô đáp lại Khương Điềm bằng một nụ cười: "Mình thật sự có thứ không tìm được, vậy làm phiền cậu rồi."
Tô Bối có khuôn mặt tròn tròn, tuy người gầy nhưng gương mặt lại có nét bầu bĩnh trẻ con, khi cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.