Chương 400: Công an?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:50:33

Dù sao cô cũng học vật lý. Tô Bối ở nhà họ Khương đến tối, nói chuyện rất nhiều với Khương Điềm. Biết Tô Bối đang học thiết kế thời trang, mắt cô ấy sáng rực lên. "Thiết kế thời trang tốt đó, nói không chừng sau này chị còn có thể mặc quần áo em thiết kế nữa đấy!" Tô Bối cười đáp, trong lòng nghĩ gì thì không ai biết. Hai người trao đổi phương thức liên lạc, Tô Bối liền chuẩn bị ra về. Đúng lúc này, cửa nhà họ Khương đột nhiên vang lên tiếng gõ. Khương Điềm đi ra cửa, nhìn vào màn hình chuông cửa, bên ngoài là một thanh niên tuấn tú. Mở cửa, một người đàn ông bước vào. Người đàn ông cắt tóc đầu đinh gọn gàng, trông rất nam tính. Khương Điềm vui vẻ khoác tay anh ấy, giới thiệu với Tô Bối: "Tiểu Bối, đây là bạn trai chị, Hàn Trạch." "Hàn Trạch, đây là bạn của em, Tô Bối." "Chào cô." Hàn Trạch cười với Tô Bối. Tô Bối cười đáp lại. Khương Điềm kéo hai người ngồi xuống, cười tủm tỉm nói: "Tiểu Bối, bạn trai chị là công an của chi đội thành phố, thế nào, đẹp trai chứ! Em có chuyện gì có thể tìm anh ấy nhé!" Công an? Trong lòng Tô Bối khẽ run lên, lập tức cảm thấy không tự nhiên. Cô che giấu sự kinh ngạc trong lòng, qua loa đáp một tiếng, sau đó đứng dậy: "À, em còn có việc, em đi trước đây." Sau khi Tô Bối rời đi, Hàn Trạch nhíu mày. "Điềm Điềm, bạn của em sao cứ lạ lạ thế nào ấy?" "Lạ ạ?" "Lạ chứ. Vừa nãy anh nói anh là cảnh sát nhân dân, ánh mắt cô ấy liền thay đổi." Khương Điềm lập tức hiểu ý anh ấy, bước tới đấm nhẹ anh ấy một cái: "Anh đừng nói bừa nhé, bọn em quen nhau mấy năm rồi. Bạn ấy thật thà lắm, người nhà bạn ấy cũng đều là người tốt!" Hàn Trạch cười ôm lấy eo Khương Điềm, nói: "Anh cũng có nói gì đâu, xem em kìa, vội gì chứ." Khương Điềm hừ một tiếng, lườm anh ấy một cái rồi cũng bật cười. Lúc này tình trạng của Tô Bối lại không ổn lắm, trong lòng cô vô cùng căng thẳng. Thế giới hiện đại đâu đâu cũng tốt, chỉ là không thân thiện với cô cho lắm. Không có chứng minh thư quả thật nửa bước cũng khó đi. Kể cả việc đăng ký lớp học thêm trước đó, đối phương cũng yêu cầu bản sao chứng minh thư, cô phải lấy lý do bị mất để đăng ký tạm thời, nhưng sau đó vẫn phải nghĩ cách giải quyết! Bạn trai của Khương Điềm là công an, nếu có thể nhờ anh ấy giúp thì tốt biết mấy. Tiếc là cô chẳng những không dám, mà còn cảm thấy sợ hãi. Lỡ như để lộ chuyện mình là hộ khẩu đen, vấn đề này phải giải quyết thế nào đây? Liệu có bị bắt không chứ! Tô Bối càng nghĩ càng lo, nhớ tới việc mình đã nói cho Khương Điềm biết về lớp học thêm lại càng cảm thấy đau đầu. May mà cô ấy không biết cô đang ở nhà nghỉ. Trở về nhà nghỉ, Tô Bối nằm trên giường trằn trọc. Đợi đến khi tâm trạng bình tĩnh lại, cô mới đứng dậy mở máy tính. Vốn định tìm một số tài liệu học tập, nhưng giờ lại toàn dùng để tra cứu cách đăng ký hộ khẩu thành công. Kết quả không cần phải bàn cãi, đương nhiên là vô vọng. Tắt máy tính, Tô Bối tắm rửa rồi lên giường. Lần đầu tiên được ngủ trên chiếc giường mềm mại như vậy, nhưng cô lại chẳng có tâm trạng nào mà vui mừng. Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Giờ học bắt đầu lúc 8 giờ, Tô Bối sửa soạn một chút rồi đến lớp học thêm. Cô đăng ký lớp học nâng cao dành cho người có nền tảng, không cần bắt đầu từ việc học vẽ mà đi thẳng vào nền tảng mỹ học và kiến thức chuyên ngành. Những thứ này Tô Bối đều không gặp vấn đề gì, cái khó nhất là bị kẹt ở phần vẽ trên máy tính. Cô đã luyện được kỹ năng vẽ tay, các loại đường nét đều thành thạo, nhưng kiến thức về máy tính của cô chỉ giới hạn ở việc biết tìm kiếm và gõ chữ, còn những thao tác khác gần như mù tịt. Đành phải thức đêm học phần mềm máy tính vậy.