Bà cụ lạnh mặt nói: "Nói những lời này cũng vô dụng, cô mau đi đi, nhà họ Phan chúng tôi không trèo cao nổi với pho tượng lớn như cô đâu, cô cũng đừng tơ tưởng đến đứa bé nữa, nó vẫn ổn."
Bà cụ bảo Tiểu Bảo đứng yên sau lưng, mình thì tiến lên đẩy Ngô Tiểu Vân ra ngoài: "Nếu cô thật sự tốt với chúng tôi thì đừng đến nữa."
Ngô Tiểu Vân không chịu đi, tay bám chặt vào khung cửa: "Mẹ, mẹ, mẹ đừng đuổi con đi có được không? Lần này con thật sự sửa đổi rồi, sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ, chăm sóc Hồng Binh thật tốt, chăm lo cho Tiểu Bảo, mẹ, con xin mẹ!"
Đối mặt với một Ngô Tiểu Vân như vậy, bà cụ có chút mềm lòng.
Nhưng bà cụ biết, mình không thể mềm lòng.
Bà cụ cứng rắn, gỡ tay mụ ta ra khỏi khung cửa: "Ngô Tiểu Vân, cô có nghe hiểu tiếng người không? Hồng Binh sắp kết hôn rồi, hai người không còn khả năng nữa đâu."
"Không! Mẹ, mẹ phải nghĩ cho cháu trai của mẹ chứ, con là mẹ ruột của Tiểu Bảo, ai có thể tốt với Tiểu Bảo hơn con!"
"Ai cũng có thể làm tốt hơn cô."
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói tức giận.
Ngô Tiểu Vân và bà cụ đồng thời ngẩng đầu, thấy Phan Hồng Binh đang đứng ở cửa, bên cạnh anh ấy còn có Ngô Mẫn.
Mắt Ngô Mẫn đỏ hoe, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Người đàn bà này quả nhiên đã tìm đến!
Trời mới biết, khoảnh khắc nhìn thấy mụ ta cô ấy đã lo lắng đến mức nào, lo lắng bà cụ sẽ mềm lòng, lo lắng Phan Hồng Binh sẽ nối lại tình xưa với mụ ta.
Nếu như vậy, cô ấy là cái gì?
Cô ấy ngây người nhìn tất cả, tay đột nhiên bị nắm lấy.
Phan Hồng Binh nắm tay Ngô Mẫn, lạnh lùng nhìn Ngô Tiểu Vân.
"Ngô Tiểu Vân, tôi không phải là món đồ rách nát cô tiện tay vứt đi, muốn vứt thì vứt, muốn nhặt lại thì nhặt. Bây giờ lập tức cút khỏi nhà tôi, nếu cô còn đến, đừng trách tôi không khách sáo với cô!"
Đối mặt với một Phan Hồng Binh như vậy, nước mắt Ngô Tiểu Vân tuôn trào.
Trước kia Phan Hồng Binh chưa bao giờ đối xử với mụ ta như vậy.
Ánh mắt mụ ta dừng lại trên đôi tay đang nắm chặt của hai người, trong lòng dấy lên sự ghen tị.
"Tôi sẽ không từ bỏ đâu!"
Mụ ta vừa khóc vừa chạy đi, dùng sức hất văng đôi tay đang nắm của hai người.
Rời khỏi nhà họ Phan, Ngô Tiểu Vân ngồi xổm trên đất khóc một lúc lâu, khi ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Mụ ta tuyệt đối không thể từ bỏ Phan Hồng Binh, mụ ta phải giành lại người đàn ông đó!
Hôm sau.
Ngô Tiểu Vân tìm đến cơ quan của Ngô Mẫn.
Nghe nói có người tìm mình, Ngô Mẫn rất ngạc nhiên, ra ngoài thấy là Ngô Tiểu Vân, lại cảm thấy quả nhiên là vậy.
Cô ấy sớm đã biết Ngô Tiểu Vân khó chơi, cũng đoán được mụ ta sẽ đến tìm mình.
Cô ấy nhíu mày tiến lên: "Chị tìm tôi có chuyện gì?"
Ngô Tiểu Vân không hề làm ầm ĩ như cô ấy tưởng tượng, mà đáng thương nhìn cô ấy, giọng cầu xin:
"Tiểu Mẫn, chị biết em là một cô gái tốt, em còn trẻ như vậy, có rất nhiều lựa chọn, em trả Hồng Binh lại cho chị được không?"
Mặt Ngô Mẫn lạnh đi: "Không thể nào! Tình cảm của tôi và Hồng Binh rất tốt, chúng tôi sắp kết hôn rồi, tôi sẽ không nhường anh ấy cho chị, hơn nữa, anh ấy cũng không phải là một món đồ, không phải tôi nói nhường là có thể nhường."
Ngô Tiểu Vân lại không nghe, mụ ta nắm chặt tay Ngô Mẫn: "Tiểu Mẫn, chị xin em đấy, em cứ coi như làm việc tốt đi, Tiểu Bảo không thể không có mẹ, nó cần chị."
Mụ ta nắm tay Ngô Mẫn không chịu buông, Ngô Mẫn giằng co hai lần không được, đành tức giận nói: "Chị buông tay ra, tôi nói không được là không được!"
Sao cô ấy có thể nhường người đàn ông của mình, Ngô Tiểu Vân rốt cuộc đang nghĩ gì?
Ngô Tiểu Vân nhất quyết không buông: "Rốt cuộc em muốn thế nào mới chịu đồng ý? Chị có thể cho em tiền, cho em tiền có được không?"