Trong chốc lát, cả căn phòng chỉ còn tiếng nức nở của bà cụ.
Cậu Hai Phan đứng dậy: "Mẹ đừng khóc nữa, con nhất định không giao Tiểu Bảo cho người đàn bà đó đâu, con đi tìm người ngay đây."
"Cậu Hai!"
Tô Bối gọi cậu Hai Phan lại: "Cậu Hai, khoan đã, cậu có biết người xem mắt với mợ ấy là người ở đâu không ạ?"
Cậu Hai Phan lắc đầu, anh ấy chỉ mải tức giận nên hoàn toàn không hỏi kỹ.
Tô Bối nhíu mày: "Cậu Hai, cậu đừng vội, để cháu đi hỏi thăm tình hình rồi tính sau."
Nếu cậu Hai Phan cứ thế dẫn người qua thì ngoài việc đánh nhau một trận sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì, cô nghĩ có lẽ còn cách khác.
Mấy người nhìn nhau, đều gật đầu.
Tiểu Bối quen biết rộng, bản lĩnh lớn, những việc họ không làm được, có lẽ cô sẽ có cách.
Tô Bối xuất phát từ đại đội Hồng Tinh, đi thẳng đến đại đội Hưng Vượng nơi nhà họ Ngô sinh sống.
Đại đội Hưng Vượng cách đại đội Hồng Tinh không xa, chưa đầy mười dặm đường, đi chưa đến nửa tiếng đã tới nơi.
Tô Bối có bạn học ở đại đội Hưng Vượng, quan hệ giữa hai người tuy không quá thân thiết nhưng cũng không tệ, cô đi thẳng đến nhà người bạn đó.
"Quế Anh!"
Cô đứng trước cửa gọi vọng vào.
Rất nhanh trong nhà có người đi ra, chính là bạn học của cô, La Quế Anh.
La Quế Anh là một cô gái gầy nhỏ, thấy Tô Bối thì vẻ mặt rất ngạc nhiên: "Tô Bối, sao cậu lại đến tìm mình?"
Tô Bối cười, tiến lên khoác tay cô ấy: "Có chút chuyện muốn hỏi thăm cậu."
Hai người vào nhà, người nhà La Quế Anh đều đã đi làm, cô ấy rót cho Tô Bối một ly nước: "Cậu uống nước đi."
Tô Bối mỉm cười cảm ơn rồi nhận lấy, cầm ly nước sưởi ấm tay.
"Quế Anh, dạo này cậu sao rồi?"
La Quế Anh cười bẽn lẽn: "Tốt lắm, còn cậu?"
"Mình cũng tốt."
Hai người nói vài câu vô thưởng vô phạt, nhìn nhau rồi bật cười.
Không khí cũng không còn gượng gạo nữa.
La Quế Anh hỏi: "Tô Bối, cậu đến hỏi chuyện nhà họ Ngô phải không?"
La Quế Anh biết nhà họ Ngô có họ hàng với nhà Tô Bối, mấy ngày nay chuyện nhà họ Ngô ồn ào rất lớn, cả đại đội đều hay tin.
Tô Bối gật đầu: "Ừm, các cậu ở cùng một đại đội, chuyện nhà họ chắc cậu cũng nghe nói rồi nhỉ?"
"Nghe rồi."
Không chỉ là nghe nói, La Quế Anh còn đặc biệt đi hỏi thăm giúp.
"Hôm qua mợ Hai cậu, à, Ngô Tiểu Vân đi xem mắt rồi, người đó họ Tôn, là người trên công xã..."
Sau khi nhận được tin tức từ La Quế Anh, Tô Bối liền đến công xã. Cô ghé qua nhà dì Hai Phan trước nhưng dì ấy không có ở nhà, Tô Bối liền định tự mình đi hỏi thăm.
Từ nhà dì Hai Phan đi ra, Tô Bối rẽ về một hướng khác. Đi chưa được bao xa, một bóng dáng có chút quen thuộc đi tới.
Đến khi lại gần, mắt Tô Bối sáng lên: "Chị Ngô Mẫn!"
Ngô Mẫn đang vội về nhà nấu cơm cho bà nội thì nghe có người gọi mình, cô ấy ngẩng đầu nhìn sang.
"Ủa, Tiểu Bối?"
Tô Bối chạy mấy bước đến bên cạnh cô ấy: "Chị Ngô Mẫn nghỉ trưa rồi ạ?"
"Ừm, em đến công xã có việc à?"
Tô Bối gật đầu, hỏi thăm cô ấy về chuyện nhà họ Tôn.
Ngô Mẫn nghe vậy liền gật đầu: "Nhà họ Tôn à, chị biết, cách nhà chị không xa đâu. Đi thôi, đến nhà chị ngồi một lát, chúng ta về đó rồi nói."
Tô Bối theo Ngô Mẫn đến nhà họ Ngô, bà nội Ngô đã khỏe hơn nhiều, bà ấy đang bận rộn trong bếp.
Ngô Mẫn vội vàng tiến lên: "Bà nội, không phải cháu đã nói đợi cháu về nấu rồi sao."
Bà nội Ngô cười: "Con bé này, bà bây giờ không sao rồi, không vận động thì bộ xương già này sắp gỉ sét mất."
Ngô Mẫn bất lực: "Vậy được rồi, bà ngồi đây châm củi đi ạ."
Cô ấy dìu bà nội Ngô ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh bếp lò.
Lúc này bà nội Ngô mới nhìn thấy Tô Bối.
"Đây không phải là cô bé đó sao?"
Tô Bối cười chào hỏi: "Cháu chào bà nội Ngô ạ."