Chương 564: Đây không phải là cửa hàng của con gái họ sao?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:57:57

Bà vừa nhìn đã biết ông cụ ấy không phải người làm bếp, cũng nghe Tiểu Bối nói ông ấy làm về cơ khí, bận tối mắt tối mũi, một người như vậy, chắc sẽ không tự nấu cơm đâu! Dù có biết nấu, có lẽ tay nghề cũng không tốt lắm. Tô Kiến Nghiệp cũng nghĩ giống bà: "Anh thấy khó đấy." "Vậy chúng ta mang ít cơm qua cho ông cụ nhé!" "Được." Hai người nấu cơm xong, lấy hộp đựng thức ăn riêng ra một phần, đợi ăn xong dọn dẹp, liền bắt xe buýt đến nhà họ Chu. Ông cụ Trần đang ở nhà chuẩn bị hâm lại đồ ăn Chu Ý Hành để lại từ sáng để ăn thì nghe tiếng gõ cửa. Ông ấy mở cửa, thấy vợ chồng nhà họ Tô thì rất ngạc nhiên. "Hai cháu đến rồi à, mau vào nhà ngồi." Phan Tú Vân cười tươi nói: "Chú ạ, chú ăn cơm chưa ạ? Trưa nay cháu nấu mấy món cơm nhà, chú nếm thử đi ạ." Ông cụ Trần bèn cười: "Thật là trùng hợp, chú vừa định hâm cơm thì hai cháu đến, được, vậy thì nếm thử tay nghề của mẹ Tiểu Bối." Ông cụ Trần đi rửa tay, Phan Tú Vân mở hộp thức ăn, lấy đồ ăn bên trong ra, bày lần lượt lên bàn. Ông cụ Trần rửa tay quay lại nhìn, liền cười toe toét: "Ôi, món này nấu chẳng kém gì nhà hàng, chú đúng là có lộc ăn rồi." Ông cụ Trần vừa ăn cơm, vừa mở TV cho vợ chồng nhà họ Tô xem. Vợ chồng nhà họ Tô ngồi trên sofa xem TV. TV đen trắng, kích thước còn nhỏ, vợ chồng nhà họ Tô không mấy hứng thú. Nhà họ tuy không mua TV, nhưng ở nhà hiện đại của họ thì đầy đủ cả, TV màu thông minh 55 inch, xem sướng hơn cái TV đen trắng nhỏ này nhiều. Nhưng bây giờ họ không có việc gì làm, lại không tiện nhìn chằm chằm ông ấy ăn cơm, xem TV cũng là một lựa chọn không tồi. Đúng lúc TV đang chiếu quảng cáo, hai vợ chồng nhìn thấy, mắt chợt sáng lên. Y Y Bố Xá, đây không phải là cửa hàng của con gái họ sao? Đây là lần đầu tiên hai người xem quảng cáo này, rất mới lạ. "Ấy, cô gái trên quảng cáo này, có phải là bạn cùng phòng của Tiểu Bối không?" Đúng vậy, người mẫu quảng cáo của Y Y Bố Xá chính là Giang Viện, phiên bản bốn bạn cùng phòng trước đó đã được thay thế từ lâu, Giang Viện bây giờ là người mẫu, có độ nổi tiếng nhất định, dùng cô ấy làm quảng cáo có thể nói là đôi bên cùng có lợi. Trong lúc hai người còn đang kinh ngạc về mẫu quảng cáo thì ông cụ Trần đã ăn xong, mang hộp cơm vào bếp rửa. Đợi đến khi ông ấy rửa sạch hộp cơm mang ra, hai vợ chồng mới phát hiện. Hai người không nói gì. Tô Kiến Nghiệp nói với ông cụ Trần: "Chú Trần, hai vợ chồng cháu về nhà nghĩ đi nghĩ lại, sức khỏe chú không tốt, chuyện mua sắm có cần chúng cháu giúp một tay không ạ?" Nghe Tiểu Bối nói nhà họ Trần không có họ hàng thân thích gì, có một người họ hàng quan hệ cũng không tốt, chắc là không có ai giúp đỡ. Ông cụ Trần nghe vậy liền đáp: "Vậy thì tốt quá, chú còn đang nghĩ có nên nhờ mấy ông bạn già giúp không, có hai đứa ở đây, đỡ phải làm phiền mấy bộ xương già đó rồi." Bảo hai người đợi một lát, ông ấy đứng dậy về phòng, nhanh chóng cầm một cái túi ra. Lục lọi trong túi một hồi, ông ấy lấy ra một xấp phiếu: "Mấy cái phiếu này chú đều gom đủ cả rồi." Ông cụ Trần đặt phiếu lên bàn, rồi lấy thêm một ít tiền ra: "Số tiền này hai đứa cũng cầm lấy, không đủ thì lại đến tìm chú." Vốn dĩ họ muốn giúp đỡ, nhưng dáng vẻ tin tưởng này của ông cụ lại khiến hai người có chút không tự nhiên. Vấn đề tiền bạc luôn là thứ thử thách lòng người nhất, ông ấy không sợ họ cầm tiền rồi không làm việc đàng hoàng sao? Hoặc là cuỗm luôn tiền của ông ấy mà không mua gì cả? "Chú Trần yên tâm, chúng cháu nhất định sẽ ghi chép rõ ràng từng khoản." Thấy vẻ mặt nghiêm túc của hai người, ông cụ Trần liền cười: "Đừng nghiêm túc quá như thế, sau này đều là người một nhà cả rồi. Chú tin hai đứa, có thể dạy dỗ ra đứa con gái như Tiểu Bối thì chú hoàn toàn tin tưởng nhân phẩm của các cháu."