Phan Xuân Mai cạn lời: "Mẹ!"
Cô bé biết mình không thông minh bằng Tiểu Bối, nhưng cũng nên giữ cho cô bé chút thể diện chứ!
Triệu Tú Phân lườm con gái một cái: "Còn không cho nói à? Với chị Tiểu Bối của con thì có gì mà không thể nói."
Mợ ấy nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối, mợ nhờ cháu một chuyện được không?"
Nhờ?
Triệu Tú Phân dùng từ này khiến Tô Bối có chút không tự nhiên.
"Mợ Cả có chuyện gì thì cứ nói, đều là người một nhà, nhờ với vả gì chứ ạ."
Triệu Tú Phân bèn nói: "Cháu nghỉ hè về chắc không bận gì đâu nhỉ? Cháu đưa Tiểu Mai về nhà, nửa tháng này giúp em nó bổ túc, được không?"
Nếu là trước đây, mợ ấy sẽ không nói như vậy. Mợ ấy vốn không phải người thích làm phiền người khác, trong quan hệ với nhà họ Tô cũng chưa bao giờ tham món lợi nhỏ.
Nhưng chuyện này liên quan đến cả đời con gái, mợ ấy không thể không mặt dày.
Tô Bối nghe vậy bật cười: "Mợ Cả, mợ làm vậy là xem Tiểu Bối này như người ngoài rồi. Tiểu Mai là em gái cháu, cháu làm chị có thể giúp em ấy thì vui còn không hết. Được ạ, lát nữa cứ để em ấy về cùng cháu, cháu còn giữ tài liệu hồi trước, cháu sẽ bổ túc cho em ấy."
Nghe vậy, cả nhà càng vui hơn.
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ, hòa thuận.
Ăn xong, còn một lúc nữa mới đến giờ lên công, cả nhà ngồi nói chuyện, nhắc đến Thục Hân nhà dì Hai.
Triệu Tú Phân thở dài: "Không biết chuyện của con bé đó thế nào rồi, con bé này cũng thật không nghe lời, mẹ nó chẳng lẽ lại hại nó sao?"
Ngô Mẫn lên tiếng: "Chị Hai cũng thật là có chuyện gì thì nói với con bé đàng hoàng, chị ấy cứ mặc kệ như vậy, con bé chắc chắn không muốn nghe."
Bà ngoại Phan tiếp lời: "Hai mẹ con nhà đó tính khí đều bướng bỉnh, ai cũng không chịu nhún, còn lâu mới xong."
Tô Bối nghe mà như lọt vào sương mù: "Mọi người đang nói gì vậy ạ?"
Cô về mà chưa đi thăm dì Hai, nghe ý này thì nhà dì ấy không yên ổn lắm!
Phan Xuân Mai huých cô một cái, nói nhỏ: "Gần đây chị Thục Hân có quen một người, dì Hai không đồng ý, hai mẹ con đang căng thẳng lắm."
Thục Hân là em gái sinh đôi, cũng đã đến tuổi dựng vợ gả chồng.
Mấy hôm trước có người giới thiệu đối tượng, dì Hai Phan định sắp xếp cho đi xem mắt, không ngờ cô bé lập tức từ chối, còn nói mình đã có người yêu rồi.
Dì ấy tìm hiểu tình hình của chàng trai kia, rồi không đồng ý.
Điều kiện nhà chàng trai không tốt, có thể nói là rất tệ. Cả nhà hộ khẩu nông thôn, mấy anh em đều chưa lập gia đình, cha thì lười có tiếng, mẹ thì lắm chuyện, còn có một cô em chồng miệng lưỡi độc địa.
Dì Hai Phan sao có thể gả con gái cho một gia đình như vậy, dì ấy kiên quyết phản đối hai người ở bên nhau, ép cô bé chia tay.
Hai người đang trong giai đoạn yêu đương nồng thắm, cô bé đương nhiên không chịu.
Thái độ mạnh mẽ của dì ấy khiến cô bé vừa tức vừa xấu hổ, hai mẹ con nảy sinh mâu thuẫn không nhỏ.
Tô Bối nghe xong có chút cảm thán, quả nhiên mỗi nhà mỗi cảnh.
"Vậy mọi người đã gặp đối tượng của Thục Hân chưa?"
Mợ hai lắc đầu, nhưng mợ Cả lại gật đầu: "Mợ gặp hai lần rồi, trông cũng được, miệng lưỡi khá ngọt, ngoài ra cũng không nhìn ra được gì."
Vậy là bị dỗ ngọt rồi!
Mọi người biết cũng không nhiều, nói một lúc rồi chuyển sang chuyện khác.
Đến chiều, mọi người đi làm, Tô Bối và Phan Xuân Mai cũng trở về đại đội Bình An.
Về đến nhà, cô tìm hết tài liệu học tập của mình ra, trước tiên cho cô bé làm một bộ đề để kiểm tra trình độ.
Sau đó dựa vào tình hình của cô bé để ôn tập trọng tâm.
Buổi tối, cô nói chuyện này với vợ chồng Tô Kiến Nghiệp. Phan Tú Vân làm một bữa ngon, kiên quyết phải bồi bổ cho cô bé đang phải vận động trí não.
Phan Xuân Mai ở lại nhà họ Tô, cô dựa vào điểm yếu của cô bé để giao nhiệm vụ, ngày hôm sau cô đến nhà dì Hai.