Chương 19: Người anh em, hai người định rán mỡ à?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:27:42

"Cho tôi nửa cân mỡ lá." Tô Kiến Nghiệp đã nhìn chằm chằm miếng mỡ lá đó từ lâu, loại thịt này ở hợp tác xã hoàn toàn không giành được, không ngờ ở đây miếng mỡ ngon như vậy lại không ai thèm! Chu Lão Lục nghe vậy nhíu mày: "Người anh em, hai người định rán mỡ à?" Nghĩ đến việc hai cha con này chắc không nỡ tiêu tiền, chú ấy suy nghĩ một lát rồi bưng một cái đĩa qua: "Người anh em, nếu rán mỡ thì anh xem mấy miếng thịt vụn này thế nào, 10 đồng anh lấy hết đi." Số thịt vụn này phải đến 2 cân, tính ra 5 đồng một cân, hai cha con Tô Kiến Nghiệp sao có thể không hiểu Chu Lão Lục đang giúp họ, trong lòng hai người cảm thấy ấm áp. Tô Kiến Nghiệp móc tiền từ trong ngực ra, một nắm đầy tiền mệnh giá 10 đồng, 5 đồng. Lúc này một tờ phiếu rơi ra từ trong đống tiền. Là một tờ phiếu dầu. Tô Kiến Nghiệp vội vàng nhặt lên, thứ này không thể làm mất được. Chu Lão Lục mắt tinh nhìn thấy, ngạc nhiên nói: "Ố, nhà anh còn có cả đồ cổ này à? Bây giờ mấy loại tem phiếu này đắt lắm đấy, nhà anh mà có nhiều, bán đi có thể đổi được khối tiền." "Thật ạ?" Mắt Tô Bối sáng lên: "Đắt đến mức nào ạ?" Chu Lão Lục không rành về cái này, chú ấy suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi không làm mấy cái này, nhưng trước đây nghe nói có người bán một bộ tem lương thực những năm sáu mươi được mấy vạn. Đúng rồi, ở chợ này có một người chuyên thu mua tiền cổ, hai người có thể đến đó hỏi thử." Nghe vậy, hai người cảm ơn Chu Lão Lục rồi bắt đầu tìm người thu mua tiền cổ ở chợ. Nhưng thật đáng tiếc, người đó hôm nay dường như không đến. Tuy có chút thất vọng, nhưng hôm nay họ cũng thu được hơn 200 đồng nên hai người lại phấn chấn trở lại. "Cha, chúng ta đi siêu thị!" Siêu thị có đủ thứ, những thứ mà chị Chu nói trước đó, không chừng đều có thể tìm thấy. Hai người đẩy xe đến cửa siêu thị, vừa định vào thì bị bảo vệ chặn lại. "Cái này không được đẩy vào." Hai người không còn cách nào khác, đành phải để xe và chậu ở bên ngoài. Tô Kiến Nghiệp có chút không yên tâm. Người bảo vệ nhìn ra, liền nói: "Nhìn thấy không, có camera giám sát kia kìa, yên tâm, không ai trộm của anh đâu." Camera giám sát là gì hai người không biết, nhưng nghe anh ta nói vậy cũng phần nào yên tâm, lúc này mới bước vào siêu thị. Từng dãy kệ hàng làm Tô Kiến Nghiệp choáng váng, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nhưng Tô Bối đã đến một lần nên tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.