Bà Chu im lặng ăn cơm, trong lòng vô cùng khó chịu, nước mắt lưng tròng.
Nhưng con trai và con dâu đều làm như không thấy, bà ta chỉ có thể tự mình nén lại.
Ăn cơm xong, Chu Lãng lấy ra một tấm vé đặt trước mặt bà ta: "Vé 9 giờ sáng, ngày mai mẹ về đi!"
Bà Chu nhìn tấm vé trước mặt, không nhận.
"Cứ phải vội vàng đuổi mẹ con đi như thế à?"
Chu Lãng không nói gì.
Không nói gì tức là ngầm thừa nhận.
Sắc mặt bà Chu thay đổi: "Đúng là nuôi con vô ích!"
Một đêm bình an vô sự, sáng sớm hôm sau, thấy sắp đến giờ, Chu Lãng liền nhắc nhở bà ta: "Mẹ, mẹ nên đi rồi."
Nhưng bà Chu không chịu đi.
Chu Lãng cầm lấy hành lý của bà ta.
Thật ra bà ta cũng không có hành lý gì, chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ.
"Con tiễn mẹ."
Bà Chu muốn phản đối nhưng cũng vô ích, Chu Lãng đã kéo bà ta ra cửa, còn Diêu Tư ở phía sau trực tiếp khóa cửa lại.
Bà Chu: "..."
Hai người đưa bà Chu đến nhà ga, nhìn bà ta soát vé vào sân ga rồi mới yên tâm rời khỏi ga tàu.
Mà họ không biết rằng sau khi họ đi, bà Chu đã nhanh chóng quay lại, lén lút quan sát một lúc lâu rồi mới rời khỏi ga tàu, tìm một nhà khách để ở.
Tình hình của con trai bà ta hiện giờ chưa rõ, sao bà ta có thể đi được chứ?
Đến đây một chuyến không hề dễ dàng.
Vụ án của Tô Bối rất đơn giản, công an đến bệnh viện tìm hiểu tình hình và hỏi xem họ muốn giải quyết thế nào.
Tô Bối hiện đang bị bệnh, Chu Ý Hành là người nói chuyện với họ, anh không chấp nhận hòa giải riêng, muốn bắt Chu Lão Tam phải trả giá.
Công an nghe vậy liền tỏ ý đã hiểu, rất nhanh chuyện này đã được phán quyết.
Chu Lão Tam cố ý gây thương tích, bị phạt nửa năm tù.
Bà Chu chạy vạy khắp nơi tìm cách nhưng vẫn không thể cứu được hắn ta ra, cuối cùng đành phải để mặc mọi chuyện.
Lúc Tô Bối nằm viện, trong nhà cũng xảy ra một vài chuyện. Tạ Tư Hàm đến bệnh viện thăm cô, kể cho cô nghe chuyện Vương Hổ gọi điện về nhà.
Sau khi hai người xác định quan hệ, Vương Hổ đã tranh thủ thời gian gọi điện về nhà. Người nhà họ Vương vừa nghe tin cậu ta gọi về liền ồ ạt kéo đến trụ sở đại đội.
Người nghe máy là bà Vương.
"A lô, Hổ Tử, có phải con không Hổ Tử?"
Bà Vương nói xong liền bật khóc.
Vương Hổ im lặng trong chốc lát.
Cậu ta đương nhiên không phải không có tình cảm với người thân của mình, nghe thấy tiếng mẹ khóc, trong lòng có chút khó chịu.
"Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, con ở đây rất tốt, lần này con gọi điện về là có chuyện muốn nói với mọi người."
"Chuyện gì vậy Hổ Tử?"
Bà Vương lau nước mắt, nở một nụ cười.
"Hổ Tử, con ở đó làm công việc gì? Kiếm được bao nhiêu tiền? Nếu ở ngoài không tốt thì về đi."
Vương Hổ có thể lêu lổng trong làng là nhờ sự nuông chiều của bà ta, bà ta không nỡ để con trai chịu khổ ở bên ngoài.
Trong lòng Vương Hổ cảm thấy ấm áp, cậu ta kể lại tình hình của mình.
"Mẹ, bây giờ con đang hợp tác với người ta mở một cửa hàng băng đĩa, không thiếu tiền đâu, mẹ yên tâm đi! Đúng rồi, đừng nói chuyện này nữa, con có chuyện muốn nói với mọi người."
Vương Hổ lại nhắc đến việc có chuyện muốn nói.
Bà Vương đành phải nuốt lại những lời định nói.
Mấy người nhà họ Vương cũng ghé tai vào gần điện thoại.
"Mau hỏi nó xem có chuyện gì?"
"Chuyện gì vậy?"
Bà Vương hỏi.
Vương Hổ đáp: "Mẹ, con đang hẹn hò rồi."
"Hẹn hò tốt quá. Con gái nhà ai? Gia đình thế nào?"
Bà Vương đương nhiên muốn con trai hẹn hò, con trai bà ta không còn nhỏ nữa, sớm lập gia đình thì họ cũng yên tâm.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của cậu ta đã khiến sắc mặt bà ta thay đổi.
"Người này mọi người cũng quen."
Quen?
Bà Vương vừa nghe đã đoán được là ai.
Nếu không thì ở Bắc Kinh cậu ta còn có thể quen ai nữa chứ?