Mùa thu hoạch vừa bận vừa mệt, Tô Bối mất mấy ngày mới xem xong những tài liệu này, sau đó cô tổng hợp lại một số câu hỏi mà Chu Ý Hành chưa tổng hợp vào một quyển sổ, cùng với quyển sổ của Chu Ý Hành trả lại cho anh.
Khi Chu Ý Hành nhận được quyển sổ của cô, anh rất ngạc nhiên, về nhà mở ra xem, mắt liền sáng lên.
Bản tài liệu này của Tô Bối đã bù đắp hoàn toàn những chỗ anh còn thiếu sót, chữ viết của cô cũng rất đẹp, thanh tú ngay ngắn, nhìn vào đã thấy dễ chịu.
Anh khẽ nhếch môi, trong đầu hiện lên khuôn mặt tròn trịa của cô.
Cô cũng giỏi phết!
Trông có vẻ hoàn toàn không cần anh phải lo lắng.
Vụ thu hoạch kéo dài liên tục nhiều ngày, trước trận tuyết đầu tiên, mọi công việc đều đã hoàn thành, chính thức bước vào mùa đông.
Gần đây đại đội không có chuyện gì đặc biệt, chuyện phiếm trong miệng mọi người đều xoay quanh điểm thanh niên trí thức.
Tô Bối ngày nào cũng nghe mọi người bàn tán về những chuyện ở điểm thanh niên trí thức.
Nghe nói Phương Hữu Lan và Chung Tử Diệp hình như đã chia tay.
Chuyện hai người hẹn hò cả làng đều biết, hai người này luôn được coi là một cặp kim đồng ngọc nữ vô cùng xứng đôi.
Từ hôm ở điểm thanh niên trí thức trở về, Tô Bối không còn quan tâm nữa, nhưng bây giờ nghe nói hai người đã chia tay, cô liền chen tới.
"Hai người họ chia tay rồi à? Sao thế?"
Tô Bối hóng hớt chen vào đám đông, nữ công nhân vừa thấy cô thì lập tức vẻ mặt thần bí chừa cho cô một chỗ: "Còn vì sao nữa, chẳng phải là do thanh niên trí thức Chung kia lòng dạ lăng nhăng, cặp kè với thanh niên trí thức khác rồi còn gì!"
Điều này Tô Bối không ngờ tới.
"Ai vậy?" Tô Bối hỏi.
"Chính là Phạm Tiểu Yến đó!"
Tô Bối càng ngạc nhiên hơn, Phạm Tiểu Yến và Chung Tử Diệp?
Hai người này không hợp nhau chút nào!
Thấy cô nghi ngờ, nữ công nhân kia nói: "Tôi nghe rõ mồn một đấy, thanh niên trí thức Phương nói thanh niên trí thức Phạm quyến rũ đối tượng của cô ấy, thanh niên trí thức Chung còn vì chuyện này mà cãi nhau với thanh niên trí thức Phương nữa đó!"
Thần kỳ vậy sao?
Tô Bối cảm thấy mấy thanh niên trí thức này thật khó hiểu, vấn đề tình cảm thật phức tạp.
Cậu thích tôi, tôi thích anh ấy, anh ấy lại thích cô ấy.
Nghĩ thôi đã thấy đau đầu.
Vì không làm việc cùng một chỗ nên Tô Bối cũng không thể có mặt ở tuyến đầu hóng chuyện, nhanh chóng ném chuyện này ra sau đầu.
Ngày tháng trôi qua, đến mùa đông, đám trẻ trong đại đội lại bắt đầu các hoạt động xem mắt.
Hầu như ngày nào cũng có thể thấy có người ra khỏi đại đội đi xem mắt, cũng có người đến đại đội xem mắt.
Hôm nay, nhà cũ của nhà họ Tô cũng có người đến.
Trong nhà họ Tô, người chưa kết hôn chỉ có Tô Quế Lan, tuy trước đó đã đính hôn với Vương Chí Cương nhưng gã và Tô Lão Tứ đã cùng nhau đi cải tạo lao động, dĩ nhiên Tô Quế Lan không thể nào gả cho gã nữa.
Nhà họ Tô lại bắt đầu tìm đối tượng mới cho cô ta.
Vì người xung quanh đều biết chuyện của Tô Quế Lan nên lần này người đến là từ một đại đội khá xa.
Gia đình Tô Bối không quan tâm đến chuyện của nhà cũ, nhưng họ không hỏi không có nghĩa là có thể thoát khỏi chuyện này. Tô Giang, con trai của Tô Lão Đại, đến gọi cả nhà họ qua.
Bây giờ trong cả nhà họ Tô, nhà Tô Kiến Nghiệp là có thể diện nhất, bà cụ Tô muốn họ đến để giữ thể diện. Tô Kiến Nghiệp nhìn Tô Quế Lan lớn lên, cũng không ngại giữ thể diện cho cô ta, bèn cùng Tô Giang đến nhà cũ.
Cha mẹ đều đi, sao Tô Bối có thể không đi, cô cũng đi theo.
Sau khi đến nơi, Tô Bối lẳng lặng quan sát đối tượng xem mắt của cô út mình, chàng trai hơi đen, hơi gầy, trông có vẻ suy dinh dưỡng, ngoại hình cũng bình thường.
Nghĩ đến tính mê trai đẹp của Tô Quế Lan, Tô Bối cảm thấy có lẽ cô ta sẽ không vừa mắt.