Chu Ý Hành chỉ đành gật đầu đồng ý.
"Vâng, vậy mai cháu tiễn mọi người."
Nơi làm việc của Chu Ý Hành không quá xa, xin nghỉ một lát để tiễn họ thì vẫn được nên hai vợ chồng không từ chối.
"Được."
Nói xong, Chu Ý Hành không ở lại lâu mà rời đi.
Sau khi anh đi, Phan Tú Vân nhớ đến những thứ đã sắm sửa ở nhà họ Trần.
"Tiểu Bối à, phòng cưới chuẩn bị cho các con trước đây, con và Chu Ý Hành tự bàn bạc xem nên cất đi trước hay làm thế nào. Mẹ thấy không nên động vào, nhỡ đâu lúc nào đó các con nghĩ thông suốt rồi thì không cần phải chuẩn bị lại nữa."
Trong mắt vợ chồng nhà họ Tô, tuy hai đứa có mâu thuẫn nhưng rất có thể vẫn sẽ kết hôn, những thứ này cất đi sau này vẫn dùng được, dù sao cũng không lỗi thời nhanh như vậy.
Tô Bối đáp một tiếng: "Vâng, mẹ, con biết rồi, con sẽ liệu mà làm."
Giúp cha mẹ thu dọn xong đồ đạc mang về nhà, cô qua chỗ dượng Hai xem, hai cha con cũng đã thu dọn xong, đều đóng thành những bọc đồ không nhỏ.
"May mà đông người."
Tô Bối cười nói: "Chừng này đồ cũng đủ xách rồi."
Đồ ở Bắc Kinh tinh xảo hơn ở quê, mẫu mã đa dạng, trái tim kinh doanh của Trần Giải Phóng lại rục rịch, mua không ít.
Dượng ấy cười nói: "Không sao, dượng có sức!"
Chút đồ này, dượng ấy thế nào cũng mang về được.
Đến lúc đó đặt lên sạp hàng của mình bán, chắc chắn sẽ bán được giá.
Trời đã không còn sớm, mọi người thu dọn xong liền đi ngủ. Sáng sớm hôm sau, Tô Bối và Tô An người đi học, người đi làm.
Lúc ra khỏi cửa, hai người đều rất không nỡ, không ngừng ngoảnh đầu lại nhìn.
Họ đều biết chuyến đi này, khi trở về trong nhà chỉ còn lại hai chị em.
Hốc mắt Tô Bối nóng lên: "Cha, mẹ, hay là con tiễn mọi người nhé!"
Dù sao cô đến đơn vị cũng không có việc gì nhiều.
Phan Tú Vân thấy con gái đỏ mắt, mũi liền có chút cay cay, bà ôm con gái: "Thôi được rồi, đừng buồn, trời cũng lạnh rồi, chẳng bao lâu nữa là đến Tết, không bao lâu nữa chúng ta lại gặp nhau."
Miệng nói vậy nhưng chính bà lại lau nước mắt trước.
Tô Kiến Nghiệp thở dài bước lên: "Ôi thôi được rồi, đừng khóc nữa, lớn cả rồi còn rơi lệ."
Sau đó ông bị Phan Tú Vân đánh cho một cái.
Tô Bối không nhịn được bật cười một tiếng, cũng làm vơi đi phần nào nỗi buồn ly biệt.
Tô Bối vừa ra khỏi cửa không lâu, Chu Ý Hành đã đến, trên tay còn xách một cái túi lớn.
"Chú Tô, thím Tô, đây là cháu và ông ngoại chuẩn bị, hai người mang về cùng nhé."
Vợ chồng nhà họ Tô vội nói: "Khách sáo quá, chú thím chuẩn bị không ít rồi."
Nhưng đây là tấm lòng của người ta nên hai người cũng không từ chối.
Chu Ý Hành lại mượn xe của nhà họ Triệu nhưng lần này không có người ngồi, trên xe chở đầy đồ, mấy người còn lại đi bộ bên cạnh.
Thời gian còn nhiều, mấy người đều không đi xe buýt, đi bộ một mạch từ nhà đến ga tàu hỏa.
Chu Ý Hành đưa mọi người đến ga tàu, Tô Kiến Nghiệp gọi anh ra một bên.
"Sao vậy chú Tô?"
Tô Kiến Nghiệp nói: "Tiểu Ý à, sau khi chú thím đi rồi, vẫn phải nhờ cháu chăm sóc Tiểu Bối nhiều hơn. Chú biết cháu là đứa trẻ tốt nhưng có một số chuyện vẫn phải dặn dò cháu. Con bé Tiểu Bối tính tình ương bướng, chuyện đã nhận định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, cháu cũng hãy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào. Chú hy vọng hai đứa có một kết quả tốt, chúng ta có thể trở thành người một nhà."
Ông vỗ vai Chu Ý Hành: "Có một số chuyện phải học cách lựa chọn, cháu hãy nghĩ kỹ xem điều gì là quan trọng nhất với cháu, đừng làm chuyện khiến mình phải hối hận."
Rất nhanh tàu vào ga, Chu Ý Hành đưa mọi người lên tàu, đợi tàu đi xa mới quay về đi làm.
Chuyện hủy hôn đã lan truyền khắp đơn vị, người vui nhất không ai khác ngoài Lưu Mẫn.
Chuyện này là do một tay cô ta sắp đặt, cô ta rất tự hào vì sự thông minh của mình.