"Sách gì vậy?"
Diêu Tư và Giang Viện đều nhìn qua.
Đây là một quyển tiểu thuyết, bây giờ trong trường không ít người có, không có gì lạ.
Diêu Tư cầm quyển sách lên: "Cậu mua à?"
Cô ấy lật trang sách ra, sau đó liền nhìn thấy dòng chữ trên đó, tiếp theo là chữ ký.
"Ơ, là của Đỗ Thanh Hà."
Trương Tinh bật dậy giật lại quyển sách.
"Cái đó... Anh ấy cho mình mượn xem, mình còn phải trả lại cho anh ấy!"
Mấy người vừa thấy dáng vẻ này của cô ấy liền bật cười.
Giang Viện vẻ mặt gian tà, cao giọng đọc: "Có một mỹ nhân, gặp rồi không quên. Một ngày không thấy, nhớ đến phát cuồng... Tinh Tinh, Đỗ Thanh Hà lãng mạn ghê!"
Còn tặng cả thơ tình nữa!
"Không phải, cậu đừng có nói bậy, không có chuyện đó."
Thật sự là nói bậy sao?
Tô Bối nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Trương Tinh, đã đỏ đến tận mang tai rồi.
"Vậy nếu anh ta thật sự tặng thơ tình cho cậu, cậu nghĩ sao?"
"Nghĩ sao là nghĩ sao, không nghĩ gì cả! Mình tạm thời chưa muốn hẹn hò, hơn nữa người ta cũng chưa chắc có ý đó, ôi dào, các cậu đừng có nói bậy, lỡ không phải ý đó thì xấu hổ lắm!"
"Anh ta chính là có ý đó!"
Diêu Tư đưa tay vỗ lên vai Trương Tinh.
"Đỗ Thanh Hà thích cậu."
Trương Tinh há miệng, không nói nên lời.
Diêu Tư cười cười: "Nhưng cậu cũng đừng có gánh nặng gì cả, anh ta thích cậu là chuyện của anh ta, đồng ý hay không là chuyện của cậu, cậu có thể quan sát anh ta thêm một thời gian!"
Tô Bối và Giang Viện cũng gật đầu theo.
Quen biết thêm một người cũng không phải chuyện gì xấu.
Sau khi được mọi người nói vậy, trong lòng Trương Tinh cũng nhẹ nhõm hơn một chút, lúc này mới nở một nụ cười.
Sau đó họ không ai nhắc đến chuyện này nữa, nhưng Đỗ Thanh Hà sau khi làm ra hành động này lại không còn kín đáo nữa.
Anh ta bắt đầu công khai quan tâm đến Trương Tinh, thường xuyên tặng cô ấy những món quà nhỏ.
Đương nhiên Trương Tinh đều từ chối.
Nhưng theo thời gian trôi qua, quan hệ của hai người vẫn trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
Mấy người lại một lần nữa tụ tập ở sân nhỏ của Tô Bối, lần này, Diêu Tư cũng gọi cả Đỗ Thanh Hà đến.
Diêu Tư giới thiệu Tôn Bân và Đỗ Thanh Hà với nhau, hai người bắt tay nhau.
Đỗ Thanh Hà kể từ khi thẳng thắn với Trương Tinh, đối xử với cô ấy rất khác, lúc ngồi xuống cũng ngồi bên cạnh Trương Tinh.
Tôn Bân khẽ nhíu mày.
"Sao vậy anh?" Diêu Tư cười gian, nháy mắt với anh trai mình: "Căng thẳng rồi à?"
"Đi đi!"
Tôn Bân khẽ đẩy em gái mình một cái, nhưng ánh mắt lại dán vào hai người đối diện.
Đỗ Thanh Hà đang nói chuyện, Trương Tinh lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, rõ ràng là nói chuyện rất hợp nhau.
Trong lòng anh ta tự dưng dâng lên một cảm giác bức bối.
Tô Bối đi rửa trái cây, Chu Ý Hành cũng đi theo, hai người từ trong bếp nhìn ra ngoài.
Tô Bối nói: "Em thấy Tôn Bân hình như cũng không phải là không có ý gì với Trương Tinh, nhưng nếu anh ta không hành động nữa thì có lẽ sẽ không còn cơ hội."
Chu Ý Hành mỉm cười, nhận lấy đĩa hoa quả trên tay cô rồi bày ra đĩa.
"Chuyện tình cảm người khác không xen vào được, dù các em là chị em tốt cũng đừng can thiệp bừa bãi."
"Yên tâm, em biết rồi, đúng rồi..."
Tô Bối dừng tay nhìn Chu Ý Hành: "Trước đây anh nói đang nghiên cứu gì đó với ông cụ Trần, tiến triển thế nào rồi ạ?"
Gần đây Chu Ý Hành đang học hỏi từ ông cụ Trần, thời gian sau giờ học đều được tận dụng hết, hai người đã mấy ngày không gặp nhau.
Chu Ý Hành đáp: "Không được thuận lợi lắm, nhưng anh cũng chỉ có thể phụ giúp vài việc lặt vặt, không giúp được gì nhiều."
Anh nói rất tùy ý, nhưng Tô Bối lại nghe ra được tiếng thở dài trong lời nói của anh.
"Có thể kể cho em nghe không?"
Chu Ý Hành mỉm cười: "Đều là chuyện về mặt kỹ thuật. Em cũng biết đấy, đất nước chúng ta tụt hậu một khoảng lớn về khoa học kỹ thuật, không phải dễ dàng mà đuổi kịp được, ông ngoại lớn tuổi rồi, mỗi ngày đều vất vả như vậy, anh rất lo lắng."