Nhưng sau khi Chu Ý Hành trở về, anh vẫn không để ý đến cô ta, Lưu Mẫn mấy lần bắt chuyện với anh đều bị anh phớt lờ.
Trong lòng Lưu Mẫn có chút không vui, anh cứ né tránh cô ta, từ chối cô ta như vậy, nhưng đối phương dễ dàng bỏ rơi anh, sao anh lại hèn hạ đến thế, cứ phải ở bên người phụ nữ đó!
Tức giận thì tức giận nhưng Lưu Mẫn vẫn không định từ bỏ.
Cô ta không tin, cô ta cứ không ngừng thể hiện sự tốt đẹp thì có người đàn ông nào chịu nổi.
Chu Ý Hành từ bên ngoài trở về, Lưu Mẫn liền chú ý thấy anh có vẻ có tâm sự. Cô ta bưng cốc nước giả vờ đi ngang qua anh, đột nhiên chân loạng choạng một cái, cả cốc nước đổ hết lên người anh.
Làm ướt hết cả quần áo của anh.
"Xin lỗi anh nhé!"
Lưu Mẫn cười một cái: "Em không cố ý đâu."
Chu Ý Hành liếc nhìn cô ta, không tin cô ta vô ý.
Nhưng cho dù cô ta cố ý, anh cũng không thể làm gì cô ta, chỉ đành nói: "Không sao."
Rồi chuẩn bị tìm chỗ xử lý quần áo.
Lưu Mẫn nói: "Chu Ý Hành, quần áo anh ướt thế này chắc không mặc được nữa đâu, em tìm cho anh một cái nhé!"
"Không cần."
Chu Ý Hành không nhận, ai mà biết cô ta lại giở trò gì nữa.
Hiện giờ trong đầu anh chỉ suy nghĩ xem tiếp theo nên xử lý mối quan hệ với Tiểu Bối thế nào, hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến Lưu Mẫn nữa.
Lưu Mẫn bĩu môi: "Vậy anh mặc đồ ướt không sợ bị bệnh à?"
Cô ta ra hiệu cho đồng nghiệp bên cạnh, người đó lập tức nói: "Tiểu Chu, thế này đi, tôi tìm cho cậu một cái mặc tạm."
Miễn không phải của Lưu Mẫn là được, đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau nên Chu Ý Hành đồng ý.
Trời đang lạnh, mặc quần áo ướt quả thật không ổn.
"Cảm ơn anh Trương."
Anh Trương xua tay, đi ra ngoài lấy quần áo. Nhân lúc không ai chú ý, Lưu Mẫn cũng đi theo ra ngoài.
Một lát sau, anh Trương mang về một chiếc áo, áo rất mới, trông như chưa mặc bao giờ.
Chu Ý Hành có chút do dự: "Đây là áo mới phải không ạ?"
"Không sao, cậu cứ mặc đi!"
Chu Ý Hành cầm quần áo đi vào phòng nghỉ bên cạnh, vừa định thay thì dừng lại.
Một lát sau, anh bước ra, trả lại quần áo cho anh Trương: "Không cần nữa đâu anh Trương, tôi vừa phát hiện lần trước tôi có để quên một chiếc áo ở đây."
Anh Trương ngẩn người, vô thức nhìn về phía Lưu Mẫn.
Ánh mắt Chu Ý Hành hơi cụp xuống, quả nhiên là vậy.
Không đưa được áo, Lưu Mẫn rất tức giận. Khi anh Trương lén hỏi cô ta phải làm sao, Lưu Mẫn lạnh lùng nói: "Cho anh đấy."
Đúng vậy, chiếc áo là do cô ta cố tình mua, chính là muốn Chu Ý Hành mặc chiếc áo cô ta tặng.
Nhưng kế hoạch đã không thành công.
Thời gian sau đó, Lưu Mẫn lại giở trò mấy lần nữa nhưng lần nào cũng bị Chu Ý Hành hóa giải, không cho cô ta một chút cơ hội nào, khiến cô ta có sức mà không có chỗ dùng.
Lưu Mẫn có chút không hiểu, rõ ràng đám cưới của anh với cô gái đó đã bị hủy, hai người đáng lẽ đang trong thời gian chiến tranh lạnh, nhưng tại sao anh vẫn không hề lay động?
Nghĩ không thông thì Lưu Mẫn không nghĩ nữa, trực tiếp tìm cơ hội đi gặp Tô Bối.
Cô ta không đến nhà Tô Bối mà đến đơn vị của cô.
Tô Bối rất ngạc nhiên khi nghe có người tìm mình ở ngoài cổng, từ khi cô đến viện nghiên cứu chưa từng có ai đến tìm.
Khi cô ra ngoài thấy là Lưu Mẫn, lông mày liền nhíu lại.
"Cô đến tìm tôi làm gì?"
Cô không cho rằng giữa hai người có chuyện gì để nói.
Lưu Mẫn khẽ cười: "Đương nhiên là nói chuyện với cô về Chu Ý Hành rồi."
Vẻ mặt như chủ nhà của cô ta khiến Tô Bối rất khó chịu, cô khịt mũi một tiếng: "Nói chuyện với tôi về Chu Ý Hành? Cô có tư cách sao? Chu Ý Hành có quan hệ gì với cô?"
Lưu Mẫn biết hai người không có quan hệ gì, nhưng cô ta rất không thích nghe những lời này.