Chương 175: Con muốn ăn cái đó! Con muốn ăn cái đó!
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:40:54
Tô Bối sắp đi, Phan Tú Vân cũng chuẩn bị cho cô không ít đồ ăn, mãi đến khi Tô Bối kêu dừng thì bà mới chịu thôi.
Bên này mọi thứ đã chuẩn bị xong, một vị khách hiếm có đã đến nhà họ Tô.
Thấy Chu Ý Hành đứng trước cửa nhà mình, Tô Bối vô cùng ngạc nhiên.
"Sao anh lại đến đây?"
Chu Ý Hành nhìn cô: "Nghe nói cô sắp đi Bắc Kinh phải không? Có thể giúp tôi một việc được không?"
Lúc này Tô Bối mới nhớ ra nhà anh ở Bắc Kinh.
"Việc gì anh cứ nói."
"Tôi muốn nhờ cô đi thăm ông ngoại của tôi."
Tô Bối đột nhiên nhớ lại những lời nói nghe được lần trước, ông ngoại của Chu Ý Hành bị đưa xuống nông trường làm việc ở Bắc Thị, ngay gần Bắc Kinh.
Tô Bối có chút do dự: "Tôi lấy lý do gì để đi đây?"
Cô không ngại giúp anh một việc, nhưng không có lý do phù hợp, liệu cô thật sự có thể đi được không?
Chu Ý Hành nói: "Cô đến đó cứ tìm một người tên Trâu Sinh, ông ấy sẽ sắp xếp."
Nếu đã vậy, Tô Bối cũng gật đầu đồng ý: "Vậy được, anh có gì cần tôi mang theo thì cứ chuẩn bị đi, sáng mai tôi khởi hành."
Chu Ý Hành gật đầu, quay về điểm thanh niên trí thức chuẩn bị đồ đạc, sáng sớm hôm sau lại đến nhà họ Tô.
Trong tay anh cầm một cái túi, không lớn nhưng cũng không nhỏ, bên trong nhét đầy đồ.
"Những thứ này phiền cô mang đến cho ông ngoại tôi."
Anh dừng lại một chút: "Vất vả cho cô rồi!"
Thật ra anh muốn mang thêm nhiều đồ cho ông ngoại, nhưng thấy Tô Bối là con gái, biết cô không mang được nhiều nên cũng không dám nhét thêm.
Anh nhét một phong bì vào tay Tô Bối: "Trong này là tiền tôi chuẩn bị cho ông ngoại, cô cầm cẩn thận đừng làm mất."
Tô Bối trịnh trọng cất tiền vào túi của mình: "Yên tâm đi, chắc chắn không mất được đâu."
Tô Kiến Nghiệp đạp xe đưa Tô Bối đến công xã, sau đó cô lên xe ô tô về huyện.
Đến xưởng dệt huyện, nhân viên Hứa đã đợi sẵn. Trước khi đi, chủ nhiệm Triệu dặn dò thêm một số việc, sau đó cho người đưa hai người ra ga tàu.
Đợi ở ga tàu suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng hai người cũng lên được chuyến tàu đi Bắc Kinh.
Vé tàu rất khó mua nên hai người chỉ mua được vé ghế cứng. Trên tàu đông đúc, mùi cũng chẳng mấy dễ chịu.
Hai người tìm được chỗ ngồi. Đối diện họ là hai người phụ nữ, một người dắt theo đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi, người còn lại thì bế một em bé trong lòng.
Tô Bối vốn không có hứng thú với trẻ con, cô liếc nhìn một cái rồi quay đi.
Tàu nhanh chóng khởi hành. Tô Bối rảnh rỗi không có việc gì làm bèn lấy hai quả quýt từ trong túi ra, đưa cho Hứa Vi một quả.
Hứa Vi không ngờ cô lại có cả hoa quả, vui vẻ nhận lấy rồi nói cảm ơn. Hai người vừa ăn quýt, đứa trẻ đối diện cứ nhìn chằm chằm, nước miếng chảy ròng ròng.
Nhưng Tô Bối không hề có ý định cho nó.
Thấy bên này không có động tĩnh gì, đứa trẻ không chịu nổi,"oa" một tiếng rồi khóc ầm lên.
"Con muốn ăn cái đó! Con muốn ăn cái đó!"
Đứa trẻ vừa khóc, người phụ nữ vội ôm lấy dỗ dành. Chị ta nhìn sang hai người Tô Bối: "Cô bé, cho chúng tôi ít quýt của cô đi!"
Tô Bối sững người. Trên đời còn có kiểu ngang nhiên đòi đồ của người khác như vậy sao?
Tô Bối nhét hết số quýt còn lại trong tay vào miệng: "Xin lỗi, tôi không có nữa."
Hứa Vi thấy cô làm vậy thì sững sờ. Thấy người phụ nữ kia nhìn sang mình, cô ấy nhất thời không biết nên ăn hai múi quýt trên tay hay không.
Cuối cùng, cô ấy đưa hai múi quýt cho đứa trẻ: "Tôi ăn thừa, nếu chị không chê thì ăn đi!"
Đứa trẻ không hề chê, bàn tay nhỏ đen nhẻm cầm lấy quýt nhét vào miệng, ăn rất ngon lành.
Tô Bối không có thiện cảm với đứa trẻ như vậy, nhưng Hứa Vi muốn cho thì cô cũng không có ý kiến, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Ngồi một lúc, Tô Bối lại thấy chán bèn lấy hai viên kẹo từ trong túi ra, đưa cho Hứa Vi một viên, còn mình tự bỏ một viên vào miệng.