"Không được rồi không được rồi, mình dù có cạp đất ăn cũng nhất định phải mua."
Mấy người cười đùa, cuối cùng lại ăn sạch đồ ăn mà hai người Tô Bối mua về, lúc này mới vui vẻ đi ngủ.
Giang Viện như thường lệ nghe máy ghi âm trước khi ngủ, sau đó lơ đãng để quên máy ghi âm trên bàn rồi leo lên giường.
Nửa đêm, tất cả mọi người đều đã ngủ, vang lên một tràng tiếng thở khe khẽ.
Một bóng người lặng lẽ ngồi dậy trên giường, mò mẫm đi đến bên bàn.
Ánh trăng lờ mờ chiếu vào từ ngoài cửa sổ, trên mặt cô ta mang theo vẻ kích động và ác ý.
Cô ta đưa tay sờ lên chiếc máy ghi âm trên bàn, lén lút nhét vào trong túi của mình.
Thành công rồi!
Ngay lúc cô ta đang đắc ý, đột nhiên, một chùm sáng chiếu vào mặt cô ta, đèn trong ký túc xá "bụp" một tiếng được bật lên.
Lưu Ngọc Nam cả người đứng hình tại chỗ.
"Lưu Ngọc Nam, hóa ra là cậu!"
Giang Viện tức giận nhìn cô ta, tiến lên giật lấy cặp sách của cô ta, từ trong đó lôi ra chiếc máy ghi âm của mình.
"Bắt quả tang rồi nhé, bây giờ cậu có gì để nói không?"
Trước đó cô ấy còn lo lắng cách của Tô Bối sẽ không hiệu quả, dù sao ai lại ngốc đến mức ra tay một lần rồi không dừng lại, mà còn dám trộm nữa.
Lời giải thích lúc đó Tô Bối dành cho cô ấy là chuyện ăn trộm này có thể gây nghiện.
Quả nhiên, Lưu Ngọc Nam quen mui, lại đến trộm đồ của cô ấy!
Giang Viện tức giận phì phò, tên trộm chết tiệt, sao cứ nhè vào mình cô ấy mà trộm vậy!
Lưu Ngọc Nam chết tiệt, cứ nhìn chằm chằm vào máy ghi âm của cô ấy!
Tô Bối không biết suy nghĩ của cô ấy, nếu biết thì chắc sẽ cười chết mất. Ngay từ đầu, cô đã giăng bẫy cho đối phương, cố tình để cô ta để mắt đến máy ghi âm, thì đương nhiên cô ta sẽ chọn trộm máy ghi âm rồi!
Họ mua những thứ đó chẳng phải là để kích thích Lưu Ngọc Nam sao? Lưu Ngọc Nam không có tiền, muốn có được những thứ đó thì cô ta phải tìm cách.
Tìm cách gì đây? Lần trước trộm máy ghi âm đã trót lọt, giờ lại muốn nữa, đương nhiên sẽ vô thức nghĩ đến cách này.
Sợ cô ta không mắc câu, họ còn cố tình mua rất nhiều loại, quả nhiên Lưu Ngọc Nam đã mắc bẫy.
Suy đoán của Tô Bối quả nhiên không sai.
Đầu óc Lưu Ngọc Nam trống rỗng, sau khi hoàn hồn, cả mặt tái mét như tờ giấy.
"Tôi..." Cô ta muốn biện minh, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Trương Tinh nói: "Giang Viện, chúng mình đi tìm hiệu trưởng."
Chuyện này quá tồi tệ, phải báo cho hiệu trưởng biết.
Máy ghi âm rất đắt, cũng chỉ có người như Giang Viện mất thì thôi, nếu là nhà nghèo, có lẽ cả nhà phải thắt lưng buộc bụng mới mua được một cái, nếu bị trộm như vậy có khi chỉ muốn chết.
Mấy hôm trước họ đã thấy một sinh viên nghèo bị mất trộm, khóc chết đi sống lại ở sân thể dục.
Nhà trường cũng đang điều tra việc này!
Lưu Ngọc Nam nghe xong lập tức hoảng hốt, cô ta vội kéo tay Giang Viện, khóc lóc van xin: "Giang Viện, xin cậu đừng nói với hiệu trưởng, tôi sai rồi, tôi trả lại tiền cho cậu, được không?"
Cô ta lôi hết tiền của mình ra nhét vào tay Giang Viện: "Bây giờ tôi chỉ có từng này, đưa cậu trước, đợi tôi có tiền sẽ trả cậu ngay."
Đây chẳng phải là kịch bản giống như lần mượn tiền trước sao?
Nếu đồng ý, chẳng phải là Giang Viện cho cô ta vay tiền để đối phó với mẹ con kia ư?
Hơn nữa còn bị một phen ghê tởm thế này. Đây là chuyện gì vậy chứ!
"Không được."
Giang Viện nhất quyết không đồng ý, cô ấy có chút tiền nhưng không ngốc.
Họ đã tốn bao công sức mới bắt được cô ta, nếu cứ thế cho qua thì thật có lỗi với công sức cô ấy đã bỏ ra.
Giang Viện hất tay cô ta ra, sải bước đi ra ngoài, đi được hai bước lại quay lại kéo Tô Bối: "Đi, cậu đi với mình."
Trời tối quá, cô ấy sợ.