Trương Tinh có chút không nói nên lời.
Có thể thấy anh ta rất nghiêm túc, nhưng bây giờ, cô ấy không muốn suy nghĩ về vấn đề này.
"Xin lỗi."
"Đừng nói xin lỗi, em không cần trả lời anh ngay bây giờ. Chỉ cần cho anh cơ hội, anh sẽ chứng minh cho em thấy anh xứng đáng."
Hai người nói chuyện một lúc rồi chia tay. Trương Tinh từ chối ý định tiễn của Tôn Bân, mang hành lý đến chỗ Tô Bối.
Lúc cô ấy đến, Tô Bối cũng vừa về nhà chưa lâu, không ngờ cô ấy lại tới nhanh như vậy.
"Sớm biết vậy đã đợi cậu một lát."
Cô nhận lấy hành lý của Trương Tinh cất đi.
Trương Tinh khẽ cười: "Lát nữa chúng ta đi dạo phố nhé!"
Ngày mai về nhà rồi, cô ấy phải mua một ít đồ.
Tô Bối cũng có ý định này, tiện tay làm chút đồ ăn. Ăn xong, ba người cùng nhau đến tòa nhà bách hóa.
Tô Bối và Trương Tinh đi phía trước mua sắm, Chu Ý Hành ở phía sau xách đồ.
Có lẽ mua sắm thật sự có thể khiến người ta vui vẻ, tâm trạng Trương Tinh vốn đang chán nản, chẳng bao lâu đã nở nụ cười.
"Tiểu Bối, có phải mình đã làm phiền thế giới hai người của các cậu không?"
Tâm trạng Trương Tinh tốt lên, cũng có hứng trêu chọc hai người. Tô Bối liếc cô ấy một cái: "Sao nào, làm phiền gì hả? Có muốn bọn mình bỏ cậu lại đây không?"
"Đừng mà!"
Trương Tinh khoác tay cô: "Mình đang thất tình đấy nhé, cậu không thể đối xử với mình như thế được."
Bây giờ nhắc đến thất tình, tuy trong lòng cô ấy vẫn còn chua xót nhưng đã không còn khó chịu như trước nữa.
Tô Bối thấy vậy cũng yên tâm hơn nhiều.
"À đúng rồi, sao cậu về nhanh thế?"
"Chỉ nói vài câu là về rồi, lẽ nào còn nói lâu được sao?"
Trương Tinh liếc cô một cái: "Sao? Cậu nghĩ mình sẽ đi rất lâu à?"
Tô Bối ho khan hai tiếng: "Ha, làm gì có."
"Cậu có đấy, trong đầu cậu đang nghĩ gì thế? Nói mau."
Tô Bối không nói.
Cô có thể nói, cô nghĩ hai người vì chuyện này mà tình cũ không rủ cũng tới, rồi này nọ kia kia sao?
"Ha, ha ha, mình có thể nghĩ gì chứ? Mình tưởng Diêu Tư sẽ giữ cậu lại mà!"
Trương Tinh rõ ràng không tin nhưng cũng không hỏi thêm.
Tô Bối thở phào nhẹ nhõm.
Hôm sau, Tô Bối và Trương Tinh gặp Diêu Tư ở ga tàu. Ba chị em cùng nhau mua vé giường nằm về nhà.
Chớp mắt đã qua năm, bước vào năm 80.
Kỳ nghỉ này của Tô Bối vẫn là một nửa thời gian ở hiện đại, một nửa thời gian ở nhà vào những năm 80.
Ngôi nhà ở hiện đại đã được trang trí xong từ lâu, đồ dùng sinh hoạt bên trong được bổ sung rất đầy đủ, cả nhà thỉnh thoảng sẽ qua đó ở.
Sau khi Tô Bối qua đó liền ở nhà riêng của mình, thỉnh thoảng đến xem cửa hàng của cô và bạn bè.
Cửa hàng của mấy người được bạn bè kinh doanh rất phát đạt, chẳng những đã thu hồi vốn đầu tư mà trước Tết còn chia một đợt hoa hồng.
Tô Bối rất hài lòng.
Chớp mắt vài tháng trôi qua, bộ phim mà Y Y Bố Xá tài trợ trang phục trước đó cuối cùng cũng sắp ra mắt.
Tô Bối đặc biệt mua vé, mời các chị em cùng đi xem.
Bộ phim rất thành công, nhanh chóng nổi tiếng khắp cả nước. Y Y Bố Xá cũng một lần nữa vươn lên một tầm cao mới, đổi sang một cửa hàng lớn hơn.
Vừa xem phim xong không lâu, Giang Viện mang về một tin tức.
"Các cậu nghe nói chưa? Hải Thị sắp thành lập đội người mẫu đấy!"
Đội người mẫu?
Mấy người ngạc nhiên.
"Thật hay giả vậy?"
Bầu không khí trong nước ai cũng biết, rất nhiều người có thành kiến với ngành người mẫu. Ngoài những người trẻ như họ ra, những người lớn tuổi đều xem người mẫu như thú dữ.
Chuyện này thật sự có thể thành công sao?
Tô Bối nói: "Vậy cậu có ý tưởng gì?"
Giang Viện: "Mình muốn làm người mẫu."
Lời này vừa nói ra, mấy chị em đều kinh ngạc.
"Đừng đùa nữa, chúng ta là sinh viên, làm người mẫu gì chứ! Cậu không đi học nữa à?"
"Đúng vậy, hơn nữa chúng ta tốt nghiệp là được sắp xếp công việc, làm người mẫu cũng không liên quan gì đến những gì cậu học!"