Tô Bối thấy vậy liền nói rằng bà cụ Trương lúc đó cố ý gài cửa, công an liền đưa bà cụ Trương đến cục Công an.
Bà cụ Trương không ngờ còn có chuyện của mình, sợ đến suýt tè ra quần, nằm ra đất khóc lóc om sòm.
Nhưng cuối cùng bà ta vẫn bị đưa đi.
Trương Tòng không dám đi xa, vẫn luôn lén lút nhìn trộm sân nhà mình. Thấy mẹ bị đưa đi, anh ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, muốn lên ngăn cản nhưng cũng biết nếu mình ra ngoài chắc chắn sẽ bị bắt, chỉ đành lo lắng đi đi lại lại.
Không dám về nhà, Trương Tòng hết cách, đành phải trốn ở nhà bạn.
Người bạn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng luôn cảm thấy có chút kỳ lạ. Ra ngoài hỏi thăm mới biết bà cụ Trương đã bị bắt, bây giờ công an đang tìm Trương Tòng, người bạn đó lập tức bán đứng anh ta.
Trương Tòng nhanh chóng bị bắt quy án.
Xảy ra chuyện như vậy, Tô Bối tạm thời không thể đi được, quyết định ở lại thêm hai ngày.
Chu Ý Hành không yên tâm để Tô Bối một mình nên ở lại sân nhỏ của Tô Bối.
Bà cụ Trương sống chết không thừa nhận việc mình làm, bị phê bình giáo dục một trận rồi được thả về. Vừa về đến nhà, bà ta đã tìm đến Tô Bối chửi mắng om sòm.
Nào là đồ đê tiện, con điếm, cái gì khó nghe đều lôi ra chửi.
Chu Ý Hành tức đến nổi gân xanh trên trán, định ra ngoài lý luận với bà ta nhưng Tô Bối đã kéo anh lại.
"Đừng tức giận, để em ra gặp bà ta."
Tô Bối đi đến cửa, nhìn bà cụ Trương bên ngoài: "Thím cứ chửi đi, tiếp tục chửi đi, thím càng chửi khó nghe bao nhiêu, con trai thím càng không về được bấy nhiêu. Lát nữa tôi sẽ đến cục Công an, nói với công an là các người cố ý, lúc đó bắt cả thím vào nữa."
Bà cụ Trương lập tức nghẹn lời.
"Mày... Mày là cái đồ..."
Bà ta cuối cùng không dám chửi tiếp, rồi bắt đầu vỗ đùi khóc, ở cửa nhà Tô Bối vừa khóc vừa làm loạn.
"Trời ơi là trời, con trai tôi ơi, cô đưa con trai tôi vào đó, cô không sợ trời đánh thánh vật à!"
Tô Bối không hề tức giận, khóe miệng còn nở một nụ cười: "Tôi đương nhiên không sợ, sấm sét chuyên đánh kẻ làm điều ác, có đánh cũng là đánh hai mẹ con thất đức nhà các người."
Bà cụ Trương càng nghĩ càng tức, nhìn nụ cười trên mặt Tô Bối, hận không thể xông lên cào nát mặt cô.
Nhưng bà ta không dám.
"Cô đừng có đắc ý, đợi con trai tôi ra ngoài xem cô sẽ phải chịu khổ thế nào!"
"Ồ, còn dọa tôi nữa à, thím cứ để anh ta ra ngoài cho tôi xem thử."
Bà cụ Trương tức giận đùng đùng bỏ đi, chạy đi tìm cửa sau, nhưng nhà họ Trương vốn dĩ chẳng có cửa sau nào.
Bà ta chạy một vòng, chẳng thu được kết quả gì.
Ngược lại có người mách nước cho bà ta, bảo rằng chỉ cần Tô Bối đi rút đơn kiện, chứng minh Trương Tòng chỉ là say rượu, anh ta sẽ được thả ra.
Bà cụ Trương bây giờ đã nhận rõ sự thật, biết rằng con nhóc đó lòng dạ sắt đá, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha người.
Bà ta tiếp tục cầu xin khắp nơi, đến cuối cùng người ta cũng thấy phiền, ngay cả gặp cũng không muốn gặp bà ta nữa, bà cụ Trương đành phải đặt hy vọng vào Tô Bối.
Buổi tối, Tô Bối và Chu Ý Hành vừa nấu cơm xong, đang chuẩn bị ăn thì bà cụ Trương đến.
Mùa hè cửa mở, bà cụ Trương đứng trong sân gọi một tiếng Tiểu Tô, nhưng không vào nhà.
Lần này giọng nói rất ôn hòa, vừa nghe đã biết là có việc muốn nhờ, hai người Tô Bối nhìn nhau, Chu Ý Hành ấn vai cô: "Để anh ra xem."
Anh không thể chuyện gì cũng để một mình Tiểu Bối ra mặt.
"Thím lại đến đây làm gì?"
Ánh mắt Chu Ý Hành hơi rũ xuống, nhìn chằm chằm bà lão nhỏ bé đối diện, hoàn toàn không vì bà ta lớn tuổi mà nể mặt chút nào.
Bà cụ Trương vẫn còn chút không buông bỏ được, cảm thấy đám trẻ này quá không biết kính già yêu trẻ, nhưng bây giờ không phải là lúc bà ta ra vẻ, chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Thím muốn nói chuyện với Tiểu Tô."