Chương 912: Vậy thì hay quá, đi cùng mình đi, mình dẫn cậu đi xem
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:40:05
Tô Bối nghe vậy mừng thay cho cô ấy: "Vậy thì tốt quá, định khi nào kết hôn?"
"Chắc là sau Tết, đến lúc đó các cậu nhất định phải đến nhé!"
"Không thành vấn đề." Tô Bối dứt khoát đồng ý.
Quan hệ giữa cô và Chu Tề tuy không tốt bằng nhóm Diêu Tư, nhưng dù sao cũng ở chung một ký túc xá, đối xử với nhau không tệ. Lại thêm mối quan hệ giữa Diêu Tư và Chu Lãng nên thân thiết hơn người khác nhiều.
Chu Tề cười bảo: "May mà gặp được cậu, mình còn đang định đến cửa hàng nhà cậu chọn một bộ áo cưới."
"Vậy thì hay quá, đi cùng mình đi, mình dẫn cậu đi xem."
"Được thôi."
Chu Tề không từ chối, hai người vừa nói vừa cười đã đến trạm.
Chu Tề giúp Tô Bối xách một phần đồ, hai người xuống xe, đi về phía nhà họ Tô.
Vừa vào cửa, Phan Tú Vân thấy Chu Tề liền vội vàng ra đón: "Ôi chao, cô bé này là con cái nhà ai vậy?"
"Bạn cùng phòng đại học của con. Mẹ, đây là em gái của Chu Lãng, em chồng của Diêu Tư."
Phan Tú Vân không có ấn tượng tốt về nhà họ Chu. Lần trước chuyện của bà Chu làm bà tức điên, tuy cuối cùng họ thắng, nhưng hai nhà cũng xem như đã kết thù.
Nghe nói là em gái của Chu Lãng, sắc mặt Phan Tú Vân cứng lại.
Bà cũng không tiện tỏ thái độ gì, chỉ giật giật khóe miệng: "Vào ngồi đi cháu!"
Tô Bối vừa nhìn vẻ mặt của bà là biết bà đang nghĩ gì, bèn nhỏ giọng giải thích: "Mẹ, Tiểu Tề không phải em gái ruột của Chu Lãng, là họ hàng thôi."
"À, vậy à."
Phan Tú Vân lại trở nên nhiệt tình.
Bà đon đả lấy đồ ăn, rót nước cho Chu Tề.
Chu Tề rất lịch sự cảm ơn, nhưng không ăn.
Ngồi một lúc, Tô Bối đứng dậy: "Mẹ, con với Tiểu Tề đến cửa hàng một chuyến. Tiểu Tề sắp kết hôn rồi, con chọn cho cậu ấy một bộ áo cưới."
"Vậy à, thế các con đi nhanh đi."
Hai người ra khỏi nhà họ Tô, Chu Tề nhìn Tô Bối, vẻ mặt có chút áy náy.
"Chuyện trước đây mình nghe nói rồi, chuyện đó không trách các cậu được."
Tô Bối biết cô ấy đang nói gì, là chuyện Chu Lão Tam bị tống vào tù.
Cô cười nhẹ: "Bất kể bọn họ thế nào cũng không ảnh hưởng đến mối quan hệ của mình với các cậu. Cậu là cậu, anh ta là anh ta, cậu không cần để trong lòng."
Cô trước nay luôn ân oán rõ ràng, chuyện của Chu Lão Tam cô cũng không giận lây sang Chu Lãng và Diêu Tư.
Lúc này Chu Tề mới yên tâm.
"Thật ra anh Ba vào trong đó cũng không có gì không tốt, anh ấy ở nhà cũng chẳng làm chuyện gì tốt đẹp, vào đó cũng coi như cho anh ấy một bài học."
Chu Tề đã sớm không vừa mắt hai người anh này của mình, ngày nào cũng lêu lổng, không kiếm tiền thì thôi lại còn toàn lừa gạt anh cả.
Tô Bối cười cười không nói gì, cũng không để lời này trong lòng.
Hai người rất nhanh đã đến cửa hàng. Nhân viên vừa thấy Tô Bối liền lập tức chào cô.
Tô Bối xua tay: "Các bạn cứ làm việc của mình đi, không cần bận tâm chúng tôi."
Cô dẫn Chu Tề đi dạo một vòng quanh cửa hàng, xem qua những bộ áo cưới.
Y Y Bố Xá có rất nhiều áo cưới, được bày bán ở một khu vực riêng, hiện nay rất nhiều người ở Bắc Kinh đều đến đây mua sắm.
Quần áo của Tô Bối thiết kế rất tinh tế và thời trang, Chu Tề cảm thấy bộ nào mình cũng thích.
"Tiểu Bối, cậu xem mình mặc bộ nào đẹp?"
Tô Bối sờ cằm suy nghĩ một lúc, cô chỉ vào mấy bộ trong số đó: "Mấy bộ này cậu thử hết đi!"
Bộ nào đẹp, thử lên người là biết ngay.
Chu Tề nghĩ cũng phải, liền vào phòng thử đồ, sau đó nhờ Tô Bối nhận xét giúp.
Cuối cùng, cả hai quyết định chọn một bộ mà họ đều thấy ưng ý.
Tô Bối ghi lại thông tin của cô ấy, hỏi xem khi nào cần lấy.
Chu Tề cũng không chắc chắn.
"Bây giờ ngày cưới vẫn chưa định."
Tô Bối gật đầu: "Vậy thì đợi khi nào định ngày rồi thì gọi điện cho mình."