"Là cô à, cảm ơn."
Tô Bối phát hiện tay anh toàn là máu, khóe miệng cũng bị rách, cô khẽ nhíu mày: "Anh không sao chứ?"
"Không sao."
Chu Ý Hành chống tường đứng dậy.
"Khụ!"
Anh nhổ ra một ngụm máu rồi xoa xoa khóe miệng.
"Tay anh bị thương nặng quá, tôi đi mua thuốc cho anh!"
Trước đây Chu Ý Hành từng giúp cô, giờ anh bị thương, cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Chu Ý Hành đưa tay ra níu cô lại. Hai ngón tay chạm vào nhau, cả hai đều cảm thấy như có luồng điện chạy qua, Chu Ý Hành vội vàng buông tay ra.
"Xin lỗi."
Tô Bối mím môi: "Không sao."
Chu Ý Hành nói: "Tôi có thuốc, không cần mua."
Hai người đến nơi ở của Chu Ý Hành, Tô Bối làm theo chỉ dẫn của anh lấy ra lọ thuốc, giúp anh xử lý vết thương. Tay cô rất nhẹ nhàng, dường như sợ anh đau nên xử lý hết sức cẩn thận.
Chu Ý Hành nhìn gò má đang cúi thấp của cô, hàng mi như cánh quạt. Lông mi của cô rất đẹp, vừa dài vừa rậm, khiến người ta nhìn thấy là không kìm được muốn chạm vào.
"Thanh niên trí thức Chu."
Tô Bối vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện anh đang nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt thoáng chốc có chút không tự nhiên.
"À, tôi phải về ngay đây, em trai em gái tôi đang tự đi về một mình!"
Cô đứng dậy vội vã ra ngoài. Nhìn bóng lưng hốt hoảng bỏ chạy kia, khóe miệng Chu Ý Hành hiện lên một nụ cười.
Tô Bối ra khỏi con hẻm vẫn còn hơi mất tự nhiên. Thật ra nhắc đến em trai em gái chỉ là cái cớ, cô có chút không chống đỡ nổi ánh mắt của Chu Ý Hành.
Cô tăng tốc, lúc đuổi kịp hai đứa em thì đã gần về đến đại đội. Tô An kỳ lạ hỏi: "Chị cả, chị đi đâu thế?"
Tô Bối xua tay: "Bụng chị không được khỏe."
Không phải cô muốn tìm cớ như vậy, mà là đứa em trai này của cô rất hay tò mò, không tìm lý do để lấp liếm thì cậu bé chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Tô An dù sao cũng là một đứa trẻ, không nghĩ nhiều. Cậu bé xoa xoa bụng nhỏ của mình, trong lòng đầy nghi hoặc.
Chẳng lẽ chị cả lén ăn gì rồi?
Chị em họ về nhà, vừa vào đại đội đã nghe được một tin, rằng đại đội sắp chiếu phim!
Đây quả là một tin tốt, mắt hai đứa nhỏ sáng rực lên, ngay cả Tô Bối ánh mắt cũng sáng ngời.
Đại đội không có điện, muốn xem phim chỉ có thể đợi công ty điện ảnh huyện sắp xếp, các công xã thay phiên nhau chiếu, một năm chưa chắc đã đến lượt một lần.
Cả nhà lập tức bắt đầu chuẩn bị ghế đẩu nhỏ, đồ ăn thức uống để tối đi xem phim. Xem phim một lần không dễ, tuy bây giờ vẫn còn sớm nhưng hai đứa nhỏ đã không chờ được, ăn cơm xong liền chạy ra ngoài.
Phan Tú Vân tìm ra hai chiếc ghế đẩu nhỏ trong nhà, lại lấy thêm hai tấm đệm ngồi, chuẩn bị mang ra sân phơi thóc.
Lúc này trời vẫn còn sớm, Tô Bối phơi một ít nước trong sân để giặt quần áo, đang giặt thì nghe thấy tiếng reo hò của trẻ con.
Cô vẩy nước trên tay rồi đi ra cổng, thấy một đám trẻ con vây quanh một chiếc xe ngựa đi vào làng. Trên xe ngựa đặt máy phát điện và máy chiếu phim, trên đó còn có hai nhân viên chiếu phim mặc đồng phục.
Đến rồi!
Tô Bối nhìn xe ngựa được đám trẻ con vây quanh đi về phía sân phơi thóc, cũng vội vàng vào sân phơi nốt chỗ quần áo ra.
Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, cô tay trái xách ghế đẩu nhỏ, tay phải xách một chiếc ghế dài, nhanh chân đi về phía sân phơi thóc.
Không phải cô muốn đi sớm như vậy, mà là vì quá đông người. Ngoài đại đội của họ ra, các đại đội xung quanh nghe tin cũng sẽ kéo đến, đi muộn sẽ không có chỗ, chỉ có thể ngồi phía sau.
Ngồi phía sau làm sao có cảm giác xem phim tốt như phía trước được.
Chỉ là lúc cô đến nơi thì đã hơi muộn, ở đây đã tụ tập không ít người, ghế đẩu đã xếp ra ngoài năm mét.
"Chị cả, chị cả ở đây này!"