Chương 104: Tô Bối, cô năm nay cũng 16 rồi, có người yêu chưa?
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:37:36
Hai người bao nhiêu năm nay ít qua lại, Chu Đại Ni đã mấy năm không tìm cô rồi, đột nhiên đến tìm cô, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Tô Bối không nói gì, ngồi một bên cười tủm tỉm.
Chu Đại Ni vốn định để Tô Bối nói trước, nhưng đối phương không bắt sóng, đành phải nói đông nói tây một hồi, thấy cũng gần đến lúc, lúc này mới hỏi: "Tô Bối, cô năm nay cũng 16 rồi, có người yêu chưa?"
Cô ta cười trêu chọc: "Hôm qua tôi thấy cô đi cùng thanh niên trí thức Chu đấy."
Trong lòng Tô Bối giật mình, không ngờ lại bị Chu Đại Ni nhìn thấy, cô vội lắc đầu: "Không có chuyện đó, chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau thôi, cô đừng nói lung tung."
"Thật không?"
Chu Đại Ni vẻ mặt không tin, Tô Bối không muốn bị người ta hiểu lầm, lập tức giải thích: "Thật sự không có, cô đừng nói bừa."
Chu Đại Ni nhìn kỹ cô, một lúc lâu sau mới cười.
"Được rồi tôi tin rồi, đùa cô thôi, có cần phải nghiêm túc vậy không!"
Tô Bối thở phào một hơi: "Trò đùa này không vui chút nào."
Chu Đại Ni cười ha hả, rồi lại thở dài, nói về chuyện gia đình muốn mai mối cho mình, Tô Bối thuận miệng đáp: "Sao, cô không muốn lấy chồng à?"
Con gái trong đại đội thường 17,18 tuổi đã đi xem mắt kết hôn, Chu Đại Ni lớn hơn cô, năm nay 17 tuổi, xem mắt cũng là chuyện bình thường.
Chu Đại Ni vẻ mặt buồn rầu: "Họ giới thiệu người ở đại đội bên cạnh, tôi không muốn lấy người như vậy."
"Vậy cô muốn lấy người như thế nào?"
Nhắc đến chuyện này, mặt Chu Đại Ni đỏ lên: "Thì tôi thấy thanh niên trí thức Chu rất tốt."
Chu Ý Hành à...
Thì ra là đã để ý Chu Ý Hành.
Chu Đại Ni kể lể những điểm tốt của Chu Ý Hành, ra dáng một thiếu nữ đang yêu.
Tô Bối nhếch mép, e là cô ta không biết dáng vẻ thật sự sau lưng anh, anh đâu phải chàng trai rạng rỡ như vẻ bề ngoài!
Cô không hề lạc quan về chuyện tình cảm này của Chu Đại Ni.
Chu Đại Ni là một cô gái quê chính gốc, da hơi ngăm, còn có chút ửng hồng đặc trưng của người nhà quê, ngũ quan cũng tạm được nhưng chỉ ở mức bình thường.
Cô cảm thấy nhà họ Chu biết thanh niên trí thức sẽ không để mắt đến con gái nhà mình, cho nên hoàn toàn không muốn để cô ta nảy sinh ý nghĩ này.
Không phải Tô Bối xem thường con gái trong đại đội, con gái trong đại đội tất nhiên không có gì không tốt. Nhưng thực tế là vậy, con gái trong đội đều muốn tìm người ăn lương thực thương phẩm, mà người thành phố ăn lương thực thương phẩm dĩ nhiên cũng muốn tìm người có thể giúp đỡ gia đình.
Con gái đại đội dù có đảm đang đến đâu cũng không phù hợp với tiêu chuẩn tìm vợ của người ta.
Tô Bối chỉ có thể cười: "Chuyện này còn phải xem duyên phận."
"Đúng, biết đâu tôi với thanh niên trí thức Chu lại có duyên phận thì sao! Cô xem, chúng tôi đều họ Chu, anh ấy vượt ngàn dặm đến đại đội Bình An của chúng ta, đây chẳng phải là duyên sao?"
Tô Bối: "..." Thôi được!
Cô nói có thì là có.
Chu Đại Ni ra vẻ một cô gái nhỏ bé đang chìm đắm trong tình yêu: "Dù sao tôi cũng thích thanh niên trí thức Chu, Tô Bối, cô không được tranh giành với tôi đâu đấy!"
Cô ta đột nhiên nhìn sang, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Tô Bối cảm nhận được cô ta đang nghiêm túc bèn phối hợp gật đầu: "Yên tâm đi, tôi không tranh giành đâu, tôi còn nhỏ, không vội tìm đối tượng."
Chu Đại Ni lúc này mới hài lòng rời khỏi nhà họ Tô.
Đợi người đi rồi, Tô Bối thở dài. Cô xem như đã nhìn ra, Chu Đại Ni rõ ràng là đến để thăm dò cô!
May mà cô ta không nhìn thấy hai người họ lấy đồ, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy hơi sợ.
Thôi bỏ đi, sau này không ra ngoài bán đồ nữa.
Tô Bối càng thêm kiên định phải làm cho xong chuyện nhà máy.
Lúc vợ chồng Tô Kiến Nghiệp về đến nhà thì Tô Bối đã nấu cơm xong. Cả nhà đang ăn cơm, Tô Bối nói về chuyện ngày mai đi huyện.