Chương 817: Ông chỉ ăn cái này thôi ạ?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:35:33

Ông cụ Lý ngồi xuống, tiếp tục ăn cái bánh bao kia, vừa ăn vừa gắp một miếng dưa muối bỏ vào miệng. "Ông chỉ ăn cái này thôi ạ?" Vương Hổ hỏi. Ông cụ Lý: "Cái này thì sao? Không phải rất tốt sao? Hồi trẻ còn không có bánh bao bột trắng mà ăn đâu." Vương Hổ thở dài: "Đừng ăn nữa, để cháu nấu cho ông chút gì đó!" Không đợi ông cụ Lý nói gì, cậu ta đã vào bếp xem thử, nhà bếp rất đơn sơ, không có gì nhiều, may là gạo, mì, dầu đều có, dù số lượng không nhiều. Không bột khó gột nên hồ, Vương Hổ chỉ có thể nấu một bát mì đơn giản, thêm một quả trứng lòng đào. Khi cậu ta bưng tô mì vào nhà, ông cụ Lý ngửi thấy mùi thơm, sống mũi bỗng thấy cay cay. "Ông mau nếm thử đi." Vương Hổ thúc giục. Ông cụ Lý cười cười, cầm đũa ăn bát mì nóng hổi. "Ngon quá, cháu ơi, cháu ăn chưa, ăn cùng đi." Nói rồi, ông cụ định lấy bát chia cho Vương Hổ, Vương Hổ vội xua tay từ chối. "Cháu ăn rồi ạ, ông ăn đi ông." Ông cụ Lý nghe vậy không khách sáo nữa, ăn một cách ngon lành. Cả một bát mì ăn sạch sẽ, đến cả nước cũng uống hết. "Thơm!" Ông cụ Lý xoa bụng: "Lâu lắm rồi mới được ăn no thế này." Vương Hổ lập tức có chút thương cảm ông cụ này, thật đáng thương, đến cơm cũng không được ăn no. "Ông ơi, sau này đừng ăn bánh bao khô nữa, lúc nào rảnh cháu sẽ qua nấu cơm cho ông." "Vậy thì tốt quá." Ông cụ Lý cười tươi: "Đừng gọi là ông nữa, gọi là ông Lý, hoặc cháu cứ gọi là ông nội cũng được." Vương Hổ: "..." Vương Hổ cảm thấy mình hình như bị chiếm hời, cậu ta liếc nhìn ông cụ thích đùa giỡn này một cái, thấy trong mắt ông cụ có sự nghiêm túc hiếm thấy, lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều. "Ông Lý." Ông cụ Lý cười toe toét khoe cái miệng chẳng còn mấy chiếc răng, đáp: "Ừ!" Vương Hổ giúp rửa bát: "Vậy ông Lý, cháu về trước đây." Ông cụ Lý gật đầu: "Hổ Tử, rảnh thì ghé qua chơi nhé!" Mẹ nó chứ Hổ Tử, Vương Hổ sa sầm mặt. Ông cụ này vẫn không đáng yêu cho lắm. Cậu ta nhanh chân rời khỏi nhà họ Lý, đi ngang qua cửa nhà họ Tô, không nhịn được mà liếc vào trong, nhưng đáng tiếc, không thấy Tạ Tư Hàm. Hôm nay lúc Vương Hổ đến thì Tô Bối đang đi làm, đợi tan làm về, cô liền hỏi thăm tình hình. Phan Tú Vân cười nói: "Công nhận, hôm nay mẹ thấy thằng nhóc Vương Hổ cũng không tệ đâu, có thể quan sát thêm." Nghe vậy, Tô Bối liền hiểu, cô cười nói: "Vậy là mẹ có thể bớt đi một mối lo rồi." Phan Tú Vân gật đầu: "Ai nói không phải chứ!" Nhưng chẳng có việc gì làm, Phan Tú Vân lại thấy buồn chán: "Bây giờ Điềm Điềm cũng không có ở nhà, mẹ ở nhà chán quá, hay là mẹ đến cửa hàng của cha con giúp một tay nhé!" Tô Kiến Nghiệp thường xuyên phải ra ngoài làm việc, bà không làm được việc khác, nhưng trông cửa hàng, ghi sổ sách thì vẫn có thể. Tô Bối nghĩ vậy cũng được, trong tiệm còn có nhân viên khác, trông cửa hàng sẽ không có nguy hiểm gì. Nói là làm, ngày hôm sau Phan Tú Vân liền đến cửa hàng, trong nhà chỉ còn lại một mình Tạ Tư Hàm học bài. Học mệt, Tạ Tư Hàm đi dạo trong nhà, vì không có ai nên cô ấy cảm thấy hơi buồn chán, liền quyết định vào không gian một chuyến. Không gian chính là căn nhà của nhà họ Tô, bây giờ đã là không gian chung của cô ấy và Tô Bối. Hai người thường xuyên bỏ đồ vào đó, rất tiện lợi. Cô ấy nghĩ đến việc đi vào, và nhanh chóng xuất hiện trong căn phòng. Dọn dẹp sơ qua căn phòng, Tạ Tư Hàm mở máy tính trong nhà lên. Máy tính là do Tô An mua trước đây, dùng để chơi game, nhưng bây giờ cậu không vào được, nên thành ra cũng vô dụng. Máy tính có thể dùng, cũng có thể kết nối mạng, nhưng Tô Bối và cô ấy đều đã thử, gửi tin nhắn cho người khác nhưng không gửi được. Tạ Tư Hàm tra cứu một số tài liệu học tập, sau đó đứng bên cửa sổ nhìn ra thế giới bên ngoài.