Thấy nhà họ Tô vậy mà còn có xe, vợ chồng nhà họ Trương rất bất ngờ.
Nghe nói Chu Ý Hành là con rể cả, hai vợ chồng không khỏi nhìn thêm vài lần.
Chu Ý Hành vừa nhìn đã biết là tinh anh, lại trông rất lanh lợi. Bà Trương nhìn thế nào cũng thấy ưng mắt, trong lòng bà ấy thầm nghĩ, nếu là con rể mình thì tốt biết bao.
Nghĩ đến Tô An cũng không tồi, bà Trương lại nở nụ cười.
Về đến nhà, Phan Tú Vân nhiệt tình mời khách vào. Vợ chồng ông Trương nhìn sân nhỏ nhà họ Tô không có cảm giác gì đặc biệt, dù sao ở Bắc Kinh những kiểu sân như thế này quả thật không ít.
Nhưng loại tứ hợp viện này thường có nhiều hộ gia đình cùng chung sống, nghe nói ở đây chỉ có riêng một nhà họ Tô, hai vợ chồng mới có chút bất ngờ.
Điều kiện của nhà họ Tô xem ra cũng thật sự không tệ.
Như nhà họ, ở trong căn nhà tập thể mấy chục mét vuông do đơn vị phân, không được rộng rãi như vậy.
Cha mẹ hai bên nói chuyện một lúc thì mấy người con cháu trong nhà mới về đến.
Tô An và Trương Tiểu Hi ngọt ngào bên nhau, rất hài lòng với tình hình gặp mặt của hai nhà. Vốn dĩ họ còn lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì, bây giờ cuối cùng cũng có thể yên tâm.
Sau vài giờ thảo luận, một số việc cuối cùng đã được quyết định.
Chu Ý Hành lái xe đưa cả nhà họ Trương về.
Trong nhà cũng đang thảo luận sôi nổi.
Sính lễ cho Trương Tiểu Hi ngoài tiền mặt ra, còn có mấy món đồ đang thịnh hành bây giờ như tủ lạnh, tivi màu, máy giặt, đây đều là những thứ bắt buộc phải có.
Ngoài ra, những vật dụng cần thiết khác cũng không thể thiếu.
Địa điểm tổ chức hôn lễ được ấn định tại tiệm cơm của Lưu Dương. Đến ngày đó, họ sẽ bao trọn cả tiệm để chiêu đãi khách khứa hai bên và tổ chức hôn lễ.
Đến lúc đó còn phải thuê đoàn xe, bây giờ không còn nhiều ràng buộc như trước nữa, muốn thuê xe gì cũng rất tự do. Tô Kiến Nghiệp quyết định tổ chức một đoàn xe con, như vậy hai bên đều có thể diện.
Hiện giờ vấn đề nan giải duy nhất chính là nhà cửa.
Trước đây nhà họ đã mua một căn, nhưng đó chỉ là một cái sân nhỏ, hơn nữa lại hơi xa đơn vị công tác của hai người.
Ý của nhà họ Trương là liệu có thể đổi căn nhà này lấy một nơi gần đơn vị hơn không, như vậy đi làm sẽ thuận tiện hơn.
Nếu xa quá thì e là không thể qua đó ở được.
Về việc này, cả nhà lại bàn bạc đến nửa đêm và quyết định mua một căn nhà mới.
Đương nhiên là mua thêm một căn chứ không phải đổi.
Ngày hôm sau, Phan Tú Vân đến gần đơn vị của Tô An đi dạo, định tìm một căn nhà có vị trí thích hợp.
Đơn vị của hai đứa rất gần nhau, nếu không cũng chẳng dễ dàng yêu nhau đến thế, nên không cần lo lắng chuyện ai không tiện đường.
Vốn dĩ Phan Tú Vân muốn tìm một cái sân nhỏ, kết quả lại thấy gần đó có một khu chung cư mới xây.
Mắt Phan Tú Vân sáng lên, người trẻ đều thích nhà mới, hay là mua một căn hộ mới cũng không tồi.
Bà lập tức đến xem.
Nhà rất mới nhưng giá cũng không thấp, là kiểu nhà lầu mà người trẻ bây giờ đều ưa chuộng.
Phan Tú Vân không thể tự quyết định được, phải tìm người nhà và thông gia cùng đến xem.
Tiếp theo bà lại xem thêm vài căn, nhưng vì đã xem căn tốt nhất rồi nên những căn khác khó mà lọt vào mắt xanh.
Dù sao nhà cũ cũng quá tồi tàn, môi trường xung quanh lại kém.
Ai mà chẳng thích sạch sẽ, rộng rãi chứ?
Tối hôm đó, bà nói chuyện này với người nhà. Tô Bối gật đầu: "Vậy thì đi xem đi ạ!"
Mua thêm một căn nhà cũng chẳng có gì không tốt, họ đều biết trong tương lai nhà đất chính là tiền, mua rồi chắc chắn sẽ không lỗ.
Sau đó Phan Tú Vân gọi điện cho Tô An, nói với cậu chuyện này.
Tô An lại đi tìm Trương Tiểu Hi, bảo cô ấy về nhà báo cho cha mẹ. Sau đó ngày hôm sau hai nhà thông gia lại gặp mặt.