Chương 150: Nghe nói xưởng của các cô còn định sản xuất một lô quần áo may sẵn à?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:39:44

Cô lại cười nói: "Thật ra xưởng của chúng cháu cũng sản xuất những thứ khác." Cô giơ chiếc túi của mình ra: "Đây là hàng của xưởng chúng cháu." Vừa nhìn thấy chiếc túi cô đeo, mắt cô Vương lập tức sáng lên. "Đây là xưởng của các cháu sản xuất à? Hôm nay ở cửa hàng bách hóa có rất nhiều người đến hỏi chiếc túi này. Cô bé, có phải cháu muốn hợp tác với cửa hàng bách hóa của chúng tôi không?" Tô Bối cũng không giấu giếm, cô gật đầu: "Đúng là cháu có ý định này." Cô Vương liếc nhìn cháu gái mình, trong lòng cân nhắc xem liệu cháu gái mình có bị cô bé này lợi dụng không. Bà ấy mỉm cười nói: "Vậy sao cháu không tự mình đến cửa hàng bách hóa hỏi?" Tô Bối đoán bà ấy đã biết những người đó là do cô nhờ đến, cô cười nói: "Cháu đã đến rồi, nhưng không gặp được chủ nhiệm của cô nên mới nghĩ ra cách này, để cô chê cười rồi." "Không có, cười gì chứ." Cô Vương liếc mắt ra hiệu cho Vương Nhã Lan, rồi cười với Tô Bối nói: "Cô bé, cháu cứ ngồi đi, để cô vào lấy thêm đồ ăn cho cháu." Bà ấy quay người vào phòng, Vương Nhã Lan nhìn Tô Bối một cái: "Tiểu Bối, cậu cứ ngồi đi, mình cũng vào xem." Hai cô cháu vào phòng trong, cô Vương nghiêm mặt nhỏ giọng nói: "Chuyện gì vậy? Con bé này cháu quen ở đâu?" Vương Nhã Lan đáp: "Cậu ấy ở nhà khách của chúng ta mà, cô không biết đâu, Tiểu Bối tốt lắm, lần nào cũng mang đồ ăn cho cháu." "Nó có biết cháu có quan hệ ở cửa hàng bách hóa không?" Vương Nhã Lan lắc đầu: "Chắc là không biết. Thôi mà cô, cô đừng nghĩ lung tung nữa, với lại dù cậu ấy có biết thì sao chứ, cô cứ hỏi giúp đi!" Cô Vương chọc vào trán cô ấy: "Con bé này đúng là không có tâm cơ. Được rồi cô biết rồi, lát nữa sẽ hỏi." Vương Nhã Lan cười hì hì khoác tay cô Vương: "Cháu biết cô thương cháu nhất mà." Cô ấy vui vẻ chạy ra tìm Tô Bối, cô Vương cũng bưng một đĩa bánh đậu xanh ra cho Tô Bối ăn. Tô Bối biết hai cô cháu này chắc chắn đang nói về mình, cô thầm thở dài. Cô không có ý định lợi dụng Vương Nhã Lan, dù không có cô Vương, cô cũng tự tin có thể hợp tác với cửa hàng bách hóa. Sở dĩ đến đây, chẳng qua là cảm thấy quen biết thêm một người thì tốt hơn, nhưng bây giờ xem ra, cũng không hẳn là vậy. Ngồi thêm một lát, hai người liền rời đi. Ở ngã rẽ hai người chia tay, Vương Nhã Lan về nhà, còn Tô Bối thì về nhà khách. Gần trưa ngày hôm sau, cô Vương đến nhà khách. Vương Nhã Lan lên lầu gọi Tô Bối xuống, nói với cô rằng chủ nhiệm cửa hàng bách hóa bảo cô qua nói chuyện. Tô Bối theo cô Vương đến cửa hàng bách hóa, trên đường đi cô Vương bóng gió hỏi chuyện của Tô Bối. Tô Bối mỉm cười đáp lại, cái gì nên nói thì nói, cái gì không nên nói thì một câu cũng không hé răng. Đến tòa nhà bách hóa, cô Vương đưa Tô Bối đến văn phòng chủ nhiệm. Tô Bối đưa thư giới thiệu của mình cho vị chủ nhiệm này: "Chủ nhiệm Khương, chào ông, tôi là nhân viên Tô Bối của xưởng dệt huyện, hôm nay tôi đến đây để giới thiệu sản phẩm của xưởng chúng tôi với ông." Cô đưa chiếc túi của mình cho chủ nhiệm xem. "Xưởng chúng tôi hiện giờ đang sản xuất loại túi này." Cô lấy chiếc túi vải canvas đơn giản từ bên trong ra: "Còn có loại này nữa." Thì ra là vậy. Chủ nhiệm Khương vừa nhìn chiếc túi vừa nghĩ, chiếc túi này trông khá tinh xảo, chỉ là cô nhóc này hơi láu cá. Tô Bối giới thiệu với ông ấy về tình hình hiện giờ của xưởng, biết loại túi này đã bán rất chạy ở bên kia, Chủ nhiệm Khương đương nhiên cũng không bỏ lỡ. Hai người lập tức đạt được thỏa thuận hợp tác. Thị trường ở thành phố lớn hơn ở huyện nhiều, nhưng Chủ nhiệm Khương để cho chắc ăn vẫn chỉ lấy 1000 chiếc. Chủ nhiệm Khương lại hỏi về chuyện trước đó nghe cô Vương nói. "Nghe nói xưởng của các cô còn định sản xuất một lô quần áo may sẵn à?"