Chương 196: Con không có hứng thú với Quách Giang đó, không muốn tìm hiểu
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:41:51
Đợi cô đi rồi, Trương Tiểu Cần cười tủm tỉm nhìn Phan Tú Vân: "Tú Vân, cậu trai trẻ chị vừa nói thật sự tốt lắm, đội vận tải là nơi nào chứ, người bình thường có vào được đâu? Mới mười chín tuổi, tuổi tác cũng tương đương với Tiểu Bối nhà em, Tiểu Bối nhà em ấy à, đây là sắp bay lên cành cao rồi!"
Trong lòng Trương Tiểu Cần vô cùng ngưỡng mộ, bà ấy vui vẻ ra mặt. Phải biết rằng tài xế thời nay rất được săn đón, có câu nói rằng một là có quyền, hai là có tiền, ba là có ống nghe, bốn là có vô lăng, vô lăng vừa xoay, có cho làm chủ tịch huyện cũng không đổi.
Tô Bối có thể với tới một tài xế, sao bà ấy lại không có vận may tốt như vậy!
Lúc Trương Tiểu Cần nói muốn làm mai, Phan Tú Vân đã có dự định, đợi bà ấy nói xong sẽ tìm cớ từ chối, không ngờ điều kiện đối phương đưa ra lại khá tốt.
Phan Tú Vân hơi khựng lại: "Chị nói là tài xế?"
"Đúng vậy!"
Trương Tiểu Cần không nhìn ra suy nghĩ của bà, cười nói: "Cậu trai đó tên là Quách Giang, nhà ở thành phố, cha cậu ấy cũng ở xưởng vận tải, mẹ là công nhân. Cậu trai đó dáng người cao ráo, trông rất có tinh thần! Chị nói cho em biết, có nhiều người đang nhắm tới cậu trai này lắm, phải nhanh chóng quyết định, đừng để người khác cướp mất!"
Phan Tú Vân nghe thấy cái tên Quách Giang, lập tức nhớ ra là ai, có chút do dự.
Cậu trai đó không tệ, nhưng Tiểu Bối nhà bà tuổi còn hơi nhỏ.
"Thế này đi, để em bàn bạc đã, lát nữa sẽ báo lại cho chị."
Tiễn Trương Tiểu Cần đi, Tô Bối vội vàng chạy ra khỏi phòng.
Cô không cố ý nghe lén, nhưng giọng Trương Tiểu Cần rất lớn, cô ở trong phòng mình cũng nghe rõ mồn một.
Người phụ nữ này vậy mà lại đến làm mai cho cô, hơn nữa người được nói đến lại là Quách Giang!
Sao Quách Giang lại tìm bà mối đến làm mai chứ?
Cô đâu có thấy Quách Giang có ý đó với mình!
Cô vội nói: "Mẹ, mẹ, con còn nhỏ mà, con không muốn kết hôn!"
Phan Tú Vân thấy dáng vẻ này của cô, bực mình lườm cô một cái: "Con vội cái gì, mẹ đã đồng ý đâu? Nhưng cậu trai này thật sự không tệ, bỏ lỡ thì hơi đáng tiếc."
"Có gì mà đáng tiếc chứ!"
Tô Bối không ngờ mẹ mình lại có ấn tượng tốt với Quách Giang, giọng cô có chút gấp gáp: "Mẹ mới gặp có một lần, sao biết người ta tốt?"
Phan Tú Vân lườm cô: "Gia đình, công việc đều tốt, ngoại hình cũng được, tính cách trông cũng rất tốt, thế mà không gọi là tốt à?"
Càng nói, Phan Tú Vân càng cảm thấy điều kiện của Quách Giang thật sự không tệ, không, phải nói là cực kỳ tốt. Tìm đối tượng chẳng phải là xem điều kiện sao? Lấy chồng là để lo chuyện cơm áo gạo tiền, điều kiện kinh tế tốt chính là một điểm cộng rất lớn.
Vợ chồng nghèo khó trăm sự buồn, là người từng trải, bà là người hiểu rõ nhất.
Tô Bối liên tục lắc đầu: "Anh ta tốt hay không con cũng không quan tâm."
Nếu là cô của trước kia, cô cũng sẽ giống như mẹ mình, cảm thấy đây là một cơ hội tốt.
Nhưng sau khi đã thấy quá nhiều thứ, suy nghĩ của cô đã âm thầm thay đổi.
Đời người có quá nhiều việc để làm, những việc cô muốn thực hiện lại càng nhiều, cô không muốn bị hôn nhân trói buộc sớm như vậy. Cô còn muốn học đại học nữa!
Phan Tú Vân nghe vậy liền nhỏ giọng nói: "Tiểu Bối, mẹ nói con nghe, thật ra cũng không phải không thể thử, hay là cứ tìm hiểu xem sao?"
Tiểu Bối nhà bà tuy nhỏ, nhưng gặp được người tốt không dễ, cứ tìm hiểu xem sao cũng không phải là không được.
Tô Bối mím môi, thở dài: "Mẹ, con không có hứng thú với Quách Giang đó, không muốn tìm hiểu."
Cô thật sự không có chút suy nghĩ nào về chuyện này.
Nói xong, Tô Bối quay về phòng mình, Phan Tú Vân đành phải thôi.
Buổi tối, Phan Tú Vân đem chuyện này nói với Tô Kiến Nghiệp. Ông ngược lại rất thoáng trong chuyện này.
"Con không muốn thì thôi, Tiểu Bối nhà chúng ta ưu tú như vậy, còn lo gì không tìm được đối tượng."