Chương 866: Câm miệng! Chị đừng có trù ẻo Tiểu Bối nhà tôi

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:37:56

Nhưng bà ta thà nhận nhầm còn hơn bỏ sót, lật đật chạy theo chiếc xe. Đương nhiên bà ta không đuổi kịp xe, nhưng chiếc xe chạy chậm lại rồi rẽ vào một cái sân ở cách đó không xa. Bà ta đuổi tới, ghé vào cửa nhìn vào trong. "Bà tìm ai?" Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau. Bà Chu giật nảy mình, quay đầu lại thấy một ông cụ đang chắp tay sau lưng nhìn mình. "Tôi, tôi tìm nhà Tô Bối." "Đây chính là nhà con bé, bà tìm Tiểu Bối có chuyện gì?" Ông cụ Lý nghi hoặc nhìn bà ta một cái. "Tìm người thì cứ tìm người, sao bà không vào đi?" Trong lòng ông cụ thầm nghĩ, lén lén lút lút, nhìn là biết không phải người tốt. Bà Chu cảm nhận được ánh mắt của ông cụ, cười gượng nói: "Vào, bây giờ vào ngay." Bà ta bước nhanh vào sân. Ông cụ Lý ngẫm nghĩ một chút rồi cũng đi theo vào. Lúc này thím Triệu vừa nấu cơm xong, lúc ra ngoài đổ nước thì nhìn thấy bà Chu, hai người bốn mắt nhìn nhau. Bà Chu hỏi: "Thím là em gái nhà họ Tô à?" Thím Triệu nhíu mày, người này đến tìm Tú Vân. "Bà có chuyện gì không?" Bà Chu cứ ngỡ thím ấy đã thừa nhận. "Em gái nhà họ Tô, cuối cùng tôi cũng tìm được thím rồi..." Vừa nói bà ta vừa làm ra vẻ sắp khóc. Thím Triệu vội vàng ngăn bà ta lại: "Được rồi được rồi, bà đừng khóc vội, có gì từ từ nói, bà là ai vậy?" "Con trai tôi là Chu Lãng, thím biết chứ?" Thím Triệu dĩ nhiên không quen bạn của Tô Bối, thím ấy lắc đầu: "Tôi không phải Tú Vân, Tiểu Vân ở bên trong." Vẻ mặt bà Chu cứng đờ. Không phải thím thì xía vào làm gì? Bà ta liếc mắt một cái, một câu cũng không muốn nói với thím Triệu nữa, vội vàng đi vào phía sau. Thím Triệu nhìn ông cụ Lý đi theo sau bà ta. "Chú Lý, người này là ai vậy ạ?" Ông cụ lắc đầu: "Không biết, trông không giống người tốt, chú đi theo xem sao." Bà Chu đến sân sau, Phan Tú Vân nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, phát hiện là một người không quen. Bà có chút kinh ngạc: "Chị tìm ai ạ?" Bà Chu đánh giá Phan Tú Vân một lượt, thấy có vài phần giống với con bé họ Tô kia. Lần này chắc chắn sẽ không nhầm nữa. "Em là mẹ của Tô Bối phải không?" "Đúng vậy!" Lần này có thể khóc rồi, bà Chu lập tức lau nước mắt: "Em gái nhà họ Tô, chị là mẹ của Chu Lãng, chị cũng thật sự hết cách rồi mới đến tìm em, em giúp chị với!" Tiếng khóc lóc của bà ta rất lớn, có chút ồn ào. Trong nhà, Tiểu Điềm Điềm nghe thấy bà ngoại nói chuyện với người khác, vội vàng chạy ra, phát hiện trong sân có một người lạ. Cô bé nhìn mấy lần, sau đó sắc mặt đột nhiên biến đổi. Oa một tiếng liền khóc lớn: "Bà ngoại, bà ngoại, người xấu, bà ta là người xấu!" Phan Tú Vân không kịp nghĩ ngợi gì, vội chạy tới ôm lấy Điềm Điềm: "Không sợ không sợ nhé!" Sắc mặt bà Chu khó coi, con bé chết tiệt này, còn nói bà ta là người xấu, thật đúng là giống y như mẹ nó, đáng ghét. Phan Tú Vân đã biết người trước mặt là ai, sắc mặt cũng lạnh đi. "Chuyện của chị tôi không giúp được." Bà không ngờ bà Chu lại có thể tìm đến tận nhà, bà còn chưa tìm bà ta tính sổ, vậy mà bà ta lại dám đến cầu xin bà giúp đỡ. Đương nhiên bà Chu cảm nhận được sự lạnh lùng của bà, nhưng bây giờ người có thể giúp bà ta chỉ có nhà họ Tô. "Em gái, chúng ta đều là mẹ, em biết làm mẹ khó khăn đến mức nào, em thử đặt mình vào vị trí của chị xem, nếu Tiểu Bối nhà em ở trong đó, em có thể không lo lắng sao?" Lời này khiến Phan Tú Vân biến sắc. Bà nghiêm giọng quát: "Câm miệng! Chị đừng có trù ẻo Tiểu Bối nhà tôi, Tiểu Bối nhà tôi cả đời này cũng sẽ không vào trong đó!" "Vâng vâng vâng. Là do miệng chị thối." Bà Chu vỗ vỗ miệng mình: "Chị nói sai rồi, chị chỉ muốn em thương hại chị, tha cho Lão Tam nhà chị một lần."