Đi ngang qua nhà cũ họ Tô, Tô Bối liếc vào trong, vừa lúc thấy Chu Hồng Anh ra đổ nước.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Chu Hồng Anh vẻ mặt có chút không tự nhiên, cười với Tô Bối một cái: "Tiểu Bối, về Bắc Kinh rồi à?"
Tô Bối gật đầu với cô ta.
Mãi đến khi xe đi được một đoạn khá xa, Tô Bối quay đầu lại vẫn thấy Chu Hồng Anh đứng ở cửa nhìn theo họ.
"Sau này e là cuộc sống của cô ta không dễ dàng rồi."
Tô Kiến Nghiệp cũng liếc nhìn một cái: "Tự mình chọn thôi."
Cuộc sống thế nào cũng phải tự mình gánh chịu.
Tô Bối đồng tình với cách nói của ông, nhưng cô cảm thấy Chu Hồng Anh có lẽ không phải là người dễ dàng chấp nhận số phận như vậy.
Đến Công xã, Tô Bối tạm biệt Tô Kiến Nghiệp và Trần Giải Phóng, rồi lên xe đi huyện.
Sau một ngày vất vả, cuối cùng cô cũng đã đến được Bắc Kinh.
Vừa ra khỏi cổng ga, Tô Bối đứng sững tại chỗ.
Chỉ thấy cách cô không xa, một người đàn ông vóc dáng cao ráo đang cầm một bó hồng mai, mỉm cười đi về phía này.
Mặc dù ở hiện đại Tô Bối đã thấy nhiều người tặng hoa, nhưng ở đây vẫn có chút đột ngột.
Cảm nhận được ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía mình, hai má Tô Bối nóng lên.
"Tiểu Bối!"
Chu Ý Hành bước nhanh đến trước mặt cô, đưa bó hoa trong tay cho cô.
"Năm mới vui vẻ!"
Má anh ửng hồng, không biết là do lạnh hay cũng thấy ngại ngùng.
Tô Bối có chút e thẹn nhận lấy.
"Năm mới vui vẻ. Anh... sao lại còn mang cả hoa nữa!"
Bị nhiều người nhìn như vậy, cô vẫn có chút ngại ngùng.
Thật ra Chu Ý Hành cũng thấy ngượng, tặng hoa trước mặt bao nhiêu người như thế này cũng là lần đầu của anh.
Nhưng anh không muốn vì thế mà lùi bước.
Anh muốn theo đuổi lại Tiểu Bối một lần nữa.
"Sáng nay anh mới đi hái đấy, đẹp không?"
"Đẹp ạ."
Tô Bối ôm bó hoa, nhìn người đàn ông trước mắt, đột nhiên cảm thấy việc này cũng chẳng có gì đáng ngại. Cô nên cảm thấy hạnh phúc mới phải, lãng mạn biết bao!
"Đi thôi!"
Chu Ý Hành xách hành lý của cô, hai người sóng vai rời khỏi nhà ga. Ánh mắt mọi người xung quanh vẫn dõi theo họ.
Tô Bối nghe thấy một cô gái nói: "Hoa đẹp thật, nhưng không chỉ có hoa đẹp đâu, tôi có một cảm giác không sao tả được, thấy ngưỡng mộ ghê."
Tô Bối hiểu ý của cô gái ấy, trong lòng cô cũng cảm động y như vậy. Cảm động không chỉ vì tâm ý của bó hoa này, mà còn vì sự quan tâm mà người tặng hoa đã thể hiện.
Tô Bối ôm hoa đi suốt quãng đường, thu hút không ít ánh nhìn của mọi người. Dần dần Tô Bối cũng thả lỏng, ai thích nhìn thì cứ nhìn, dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào. Kết quả là suốt cả quãng đường, cô nghe được không ít lời ngưỡng mộ.
Về đến nhà, hai người vừa vào sân đã bị bà Triệu nghe thấy. Bà ấy ra đón, thấy Tô Bối ôm hoa liền kêu lên một tiếng:
"Tiểu Bối về rồi đấy à, hoa mai này ở đâu ra vậy?"
Bà ấy lại gần xem, thấy hoa được gói bằng giấy liền hiểu ra, không nhịn được cười: "Là Tiểu Chu tặng à?"
Bà ấy biết rõ, bây giờ giới trẻ tặng quà thường hay bày vẽ ra nhiều trò lắm.
Hai má Tô Bối hơi nóng lên: "Vâng ạ."
Bà Triệu liền cười nói: "Tiểu Chu cũng thật biết lãng mạn. Được rồi, hai đứa mau vào nhà đi!"
Hai người được bà Triệu đưa mắt nhìn theo về sân sau. Vừa vào cửa, trong phòng đã ấm sực.
"Anh qua sớm vậy?"
Tô Bối rất ngạc nhiên, cô còn tưởng về đến nhà sẽ rất lạnh chứ!
Chu Ý Hành nói: "Anh qua sớm nhóm lửa rồi mới đi đón em, nếu không em về đến nhà chẳng phải sẽ bị lạnh sao."
Anh thật chu đáo. Trong lòng Tô Bối vô cùng cảm động.
Chu Ý Hành đặt hành lý xuống: "Em nghỉ ngơi trước đi, anh đi nấu cơm cho em."
Tô Bối cũng thật sự mệt, tuy rằng cô đi tàu đều mua vé giường nằm, nhưng ngồi cả ngày cũng không dễ chịu gì. Cô rửa mặt mũi chân tay, nằm trên giường chợp mắt một lúc. Vừa tỉnh dậy, cô đã nghe thấy tiếng Triệu Lan Chi gõ cửa bên ngoài: "Tiểu Bối!"