Chương 539: Có cần phải phấn khích đến thế không em?
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:56:47
Nhưng đứa trẻ con đâu có sợ bà ta, bên ngoài vang lên tiếng cười khúc khích.
Bà cụ Tô và Tô Bối vốn dĩ không thân thiết, hai người nói vài câu rồi không còn gì để nói. Bà cụ Tô nhắm mắt lại tỏ vẻ mình mệt rồi, Tô Bối đứng dậy rời khỏi phòng của bà ta.
Mấy ngày tiếp theo, ba chị em đi một vòng các nhà họ hàng, đại đội cũng cuối cùng bắt đầu đo đạc ruộng đất.
Các nhà trong đại đội đều rất tích cực trong chuyện này, bận rộn suốt nửa tháng mới tạm thời kết thúc.
Sau khi xong việc, Phan Tú Vân chính thức nộp đơn từ chức.
Mọi người đã quen với việc bà làm xưởng trưởng, nghe tin bà muốn từ chức, ai nấy đều có chút ngơ ngác. Phải biết rằng nhà máy tuy bây giờ kinh doanh có kém đi một chút, nhưng đó là chức xưởng trưởng, là quan, sao lại có người chủ động không làm nữa chứ?
Mọi người không hiểu thì không hiểu, nhưng trong lòng lại rất vui. Phan Tú Vân không làm nữa, vậy chẳng phải họ đều có cơ hội sao?
Nhất thời, mọi người trong đại đội thi nhau trổ hết tài năng, chuẩn bị tranh giành vị trí này.
Phan Tú Vân không còn việc gì nên thấy nhẹ cả người, chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai đã được trút bỏ.
Tô Kiến Nghiệp cũng rời khỏi vị trí Đại đội trưởng.
Mặc dù bây giờ đã mất chức quan nhỏ này, nhưng trên mặt ông lại nở nụ cười rạng rỡ. Từ khi áp dụng chính sách khoán sản phẩm đến từng hộ, các xã viên bắt đầu không nghe lời, thay đổi hoàn toàn dáng vẻ răm rắp nghe theo trước kia, thường xuyên không tuân theo lệnh triệu tập.
Bây giờ không còn ở vị trí đó nữa, thật là nhẹ nhõm.
Cả gia đình đều từ chức, ở nhà trải qua mấy ngày thảnh thơi, phía Tô Bối cũng sắp phải trở về Bắc Kinh.
Một ngày trước khi đi, họ hàng đều đến tiễn họ, tất nhiên những người họ hàng này là người bên nhà họ Phan.
Cả nhà quây quần bên bàn ăn, có người hỏi Phan Tú Vân: "Chị cả, tiếp theo chị có dự định gì không?"
Bà đã làm việc ở nhà máy nhiều năm như vậy, liệu có thích nghi được với việc trồng trọt trở lại không?
Phan Tú Vân nói: "Chị cũng chưa nghĩ kỹ, chị có ý định thi làm giáo viên, nhưng ý của Tiểu Bối là muốn cả nhà bọn chị đều đến Bắc Kinh."
Ra là vậy, mọi người nhà họ Phan gật đầu.
Nếu Phan Tú Vân thi đậu giáo viên thì chắc chắn sẽ phải dạy học ở đây.
Ngô Mẫn nói: "Dù sao bây giờ cũng chưa đi được, hay là chị cứ thi trước đi, đến lúc đó tìm cách chuyển công tác!"
Chuyển công tác đến Bắc Kinh đâu có dễ dàng như vậy, Phan Tú Vân nói: "Để xem xét lại đã!"
"Thế còn anh rể thì sao?"
Trần Giải Phóng hỏi Tô Kiến Nghiệp.
Tô Kiến Nghiệp đã sớm nghĩ xong, đợi sau khi khoán sản phẩm đến hộ, chính sách cho phép thì ông sẽ làm một ít buôn bán nhỏ.
Bây giờ chính là thời điểm tốt, chỉ trông chờ vào mấy mảnh ruộng ở nhà thì sao được?
Tô Kiến Nghiệp nói ra suy nghĩ của mình, mắt Trần Giải Phóng sáng lên.
"Anh rể, hay là hai chúng ta cùng làm đi!"
Trần Giải Phóng đã từ chức sau khi các hộ kinh doanh cá thể được cho phép hoạt động, hiện đang kinh doanh một sạp hàng nhỏ bán đồ dùng hàng ngày, kiếm được không ít.
Nhưng dượng ấy không cam tâm chỉ dừng lại ở đó, muốn tiến xa hơn nữa.
Tô Kiến Nghiệp đương nhiên không có ý kiến: "Đến lúc đó rồi nói, để nghiên cứu thêm đã."
Ăn cơm xong, tiễn các họ hàng về, Tô Bối và Tô An bắt đầu sắp xếp hành lý.
Tô Bối đã ở Bắc Kinh lâu như vậy, trong sân nhỏ không thiếu thứ gì, hai người chỉ sắp xếp một ít quần áo và đồ ăn rồi lên đường gọn nhẹ.
Đây là lần đầu tiên Tô An đi xa, suốt dọc đường đều rất phấn khích.
Khi có người, cậu bé tỏ ra dáng vẻ hiền lành, đến khi không có ai nhìn, cậu bé liền như chú cún con được thả rông, dán mặt vào cửa sổ, chỉ muốn ép mặt mình thành một cái bánh.
Tô Bối không nói nên lời mà bật cười: "Có cần phải phấn khích đến thế không em?"