Quả nhiên, liền nghe Vương Hổ nói: "Chính là cô con gái nuôi Tạ Tư Hàm của nhà họ Tô, tụi con ở bên nhau rồi."
Vương Hổ nói xong liền im lặng lắng nghe động tĩnh ở đầu dây bên kia.
Cậu ta không chắc gia đình mình sẽ có thái độ như thế nào, trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ cách phản bác, cách thuyết phục họ.
Phía nhà họ Vương cũng im lặng một lúc.
Bà Vương bịt ống nghe, nói với mấy người trong nhà: "Hổ Tử nói nó đang hẹn hò với con bé được nhà họ Tô nhận nuôi."
Cái gì?
Ông cụ Vương là người đầu tiên phản đối.
"Không được, cha không đồng ý, đưa đây cha nói chuyện với nó."
Bà Vương đành phải đưa ống nghe cho ông ta.
"Tiểu Hổ."
"Ông nội."
Vương Hổ gọi một tiếng, liền nghe ông cụ Vương nói: "Ông không đồng ý cho cháu ở bên con bé nhà họ Tô đó, mau chia tay đi. Không phải cháu nói cháu đang mở cửa hàng băng đĩa sao? Đã làm ông chủ lớn rồi, loại con gái nào mà tìm không được, chúng ta không cần con bé đó."
Vương Hổ đã sớm đoán được gia đình có thể sẽ phản đối, nhưng nghe những lời này, trong lòng cậu ta vẫn rất khó chịu.
"Ông, cháu không thể chia tay cô ấy được, cháu khó khăn lắm mới theo đuổi được cô ấy, cháu hy vọng mọi người cũng đừng phản đối."
"Không được!"
Ông cụ Vương lớn tiếng phản đối.
Nỗi nhớ nhung sâu sắc cũng hóa thành cơn tức giận.
"Ông nói cho cháu biết này Vương Hổ, con bé nhà họ Tô đó đừng hòng bước vào cửa nhà chúng ta."
Vương Hổ hít sâu một hơi, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng.
"Cháu chỉ thông báo cho mọi người một tiếng, mọi người đồng ý thì tốt nhất, cho dù không đồng ý, cháu cũng cưới cô ấy cho bằng được. Được rồi, cứ vậy đi, cháu cúp máy đây."
Vương Hổ "rụp" một tiếng cúp máy.
Phía ông cụ Vương còn muốn nói thêm thì nghe thấy tiếng tút tút.
"A lô! A lô!"
Ông ta gọi lại hai tiếng nhưng không có hồi âm.
Ông cụ Vương nhìn trưởng thôn bên cạnh.
Trưởng thôn cầm lấy nghe thử.
"Bên kia cúp máy rồi."
Ông cụ Vương đành phải đặt ống nghe xuống, ông ta có chút tức giận, thằng nhóc này đi lâu như vậy mà vẫn chứng nào tật nấy, không có chút tiến bộ nào.
Ông cụ Vương chắp tay sau lưng đi ra ngoài, bà Vương còn có chút lưu luyến nhưng cũng đành phải đi theo.
Cả nhà im lặng trở về, đến nhà rồi, ông cụ Vương bắt đầu nổi giận.
"Thằng Cả, xem thằng con trời đánh của hai đứa kìa, nhà chúng ta và nhà họ Tô có thù, nó không phải không biết, mà cứ nhất quyết phải để ý con gái nhà họ Tô, có phải nó cố tình muốn chọc tức chết cha không?"
Lời này nói ra, con trai và con dâu không dám đáp lại.
Hai người nhìn nhau, chỉ có thể dỗ dành cha mình.
"Vậy cha nói phải làm sao? Thằng bé giờ đang ở Bắc Kinh, chúng ta cũng không quản được."
"Đúng vậy, cha, tụi con cũng không muốn nó cưới con bé nhà họ Tô, nhưng chúng ta với không tới!"
"Sao lại với không tới?"
Ông cụ Vương nổi giận: "Không được, tao phải đến Bắc Kinh tìm thằng nhóc con đó."
Ông cụ Vương nén cục tức trong lòng, dù đã qua bao nhiêu năm vẫn không thể buông bỏ chuyện nhà họ Tô cướp mất chức Đại đội trưởng của ông ta, lại còn khiến ông ta mất mặt trước bao nhiêu người, ông ta nhớ cả đời này.
Nghe tin ông cụ Vương muốn đến Bắc Kinh, hai vợ chồng cũng nảy sinh ý định.
Cha Vương Hổ nói: "Cha, Tiểu Hổ là con trai của tụi con, để con đi cùng cha nhé!"
Cha Vương Hổ muốn đi, bà Vương cũng không chịu thua kém: "Cha, còn có con nữa."
"Đi cái gì mà đi!"
Ông cụ Vương tức giận nói: "Các người tưởng đi xe không tốn tiền à? Có bao nhiêu tiền mà đi hết!"
Hai người bị mắng cúi đầu nhưng vẫn không từ bỏ ý định.
"Cha, Tiểu Hổ đã nói nó đang mở cái cửa hàng băng đĩa gì đó, chắc chắn kiếm được nhiều tiền lắm, đến lúc đó bảo nó thanh toán tiền xe cho mình là được rồi."
Cha Vương Hổ vừa nói ra lời này đã bị bà Vương huých một cái.