Chương 948: Chị yên tâm, Tiểu Hi gả về nhà tôi

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:41:47

Điều kiện bản thân Trương Tiểu Hi cũng không tệ, xinh đẹp, tính cách tốt, có công việc chính thức, lại có hộ khẩu thành phố, rõ ràng có thể tìm được mối tốt hơn. Thấy bà ấy dường như có chút không hài lòng, sự nhiệt tình của Phan Tú Vân cũng nhạt đi đôi chút. Bà cũng hỏi thăm đôi chút về tình hình nhà họ Trương. Cha mẹ nhà họ Trương đều làm việc trong đơn vị quốc doanh, là người thành phố gốc, tuy họ kiếm không nhiều nhưng nghe qua cũng rất thể diện. Phan Tú Vân không muốn nhà mình mất mặt trước đối phương, bèn nói: "Tuy tôi xuất thân từ nông thôn, nhưng may là mấy đứa con trong nhà đều có chí tiến thủ. Con cả nhà tôi bây giờ đang làm việc ở viện nghiên cứu, Tiểu An cũng ở công ty lớn, con gái út cũng đã tốt nghiệp và đi làm rồi." Nghe vậy, bà Trương thu lại chút cảm xúc vừa rồi. Đúng vậy, tuy người ta là người nông thôn nhưng mấy đứa con đều có chí tiến thủ, cuộc sống đều ổn định, không cần lo lắng ai làm liên lụy ai. Phan Tú Vân gỡ lại một bàn, trong lòng bà thầm thở phào nhẹ nhõm. Rất nhanh đồ ăn được dọn lên, hai nhà bắt đầu dùng bữa. Tô Kiến Nghiệp và ông Trương nói chuyện khá hợp, cụng ly với nhau. Họ chỉ lo uống rượu, những chuyện còn lại để hai bà mẹ lo liệu. Bà Trương hết lời khen ngợi con gái mình, kể về việc từ nhỏ đến lớn Trương Tiểu Hi được nuôi dưỡng cẩn thận như thế nào, chưa từng chịu khổ. Phan Tú Vân nghe ra ý của bà ấy: "Chị yên tâm, Tiểu Hi gả về nhà tôi, tôi không dám nói là sẽ coi nó như con gái ruột, nhưng chắc chắn không phải loại mẹ chồng nhiều chuyện. Bọn nó kết hôn rồi thì để chúng nó dọn ra ngoài ở, chúng tôi sẽ chuẩn bị nhà cho chúng nó, chuyện này chị cứ yên tâm." Chuyện này vợ chồng họ đã sớm bàn bạc qua. Họ không phải loại cha mẹ bảo thủ, nuôi con để phòng già, muốn trói buộc con trai bên cạnh mình. Mẹ chồng nàng dâu là thiên địch, sống cùng một mái nhà khó tránh khỏi va chạm, chi bằng đừng ở chung, như vậy tốt cho cả hai. Về phần nhà cửa, họ đã mua từ lâu, chỉ là không muốn xa con gái nên mới không dọn ra ngoài ở. Bà Trương nghe xong cũng có chút vui mừng. Vốn bà ấy còn nghĩ con gái tương lai có một người mẹ chồng từ nông thôn, không biết có phải chịu ấm ức hay không. Bây giờ thấy Phan Tú Vân thấu tình đạt lý như vậy, nỗi lo của bà ấy đã vơi đi một nửa. Hơn nữa đối phương còn có thực lực mua nhà cho đôi vợ chồng trẻ, đây là điều họ không ngờ tới. Họ biết nhà họ Tô có một căn nhà tứ hợp viện ở Bắc Kinh, còn tưởng tương lai sẽ phải ở chung một sân, xem ra là bà ấy đã lo xa rồi. Bà Trương cũng nhiệt tình với Phan Tú Vân hơn một chút. Hai người đã bàn bạc rất nhiều về chuyện kết hôn của con cái, từ việc mua nhà mới ở đâu, tổ chức tiệc cưới ở đâu, đến định ngày nào, sính lễ bao nhiêu, đều đã thảo luận kỹ càng. Thái độ của nhà họ Trương về vấn đề sính lễ là không đòi hỏi quá cao, nhưng cũng không thể kém hơn những người xung quanh, nếu không con gái họ sẽ không ngẩng mặt lên được. Mọi người thường có suy nghĩ này, Phan Tú Vân đều chấp nhận hết. Thật ra cho dù họ có hét giá trên trời, chỉ cần nhà bà lo liệu được, bà cũng sẽ không từ chối. Con trai cuối cùng cũng sắp kết hôn, bà không muốn vì chút chuyện nhỏ mà làm căng thẳng. Cứ như vậy, hai bà mẹ bước đầu định xong chuyện. Nhưng thời gian một bữa cơm cũng không nói được nhiều, ăn cơm xong, Phan Tú Vân nói: "Chị thông gia, hay là đến nhà tôi ngồi chơi, chúng ta về nhà rồi nói tiếp nhé?" "Được, không thành vấn đề." Bà Trương cũng cảm thấy còn nhiều chuyện chưa nói rõ ràng, hơn nữa bàn bạc trên bàn ăn cũng không được trang trọng cho lắm. Vợ chồng nhà họ Trương cùng họ về nhà họ Tô, Chu Ý Hành lái xe đưa hai cặp cha mẹ về trước.