Đột nhiên xuất hiện?
Mắt Trương Xuân Hương đột nhiên sáng lên, hai mẹ con này vốn dĩ vẫn luôn ở nhà!
Hay là nhà họ có bí mật gì?
Càng nghĩ càng tò mò, tối hôm đó Trương Xuân Hương lén lút mò đến nhà họ Tô, bà ta muốn tự mình thăm dò xem rốt cuộc là chuyện gì.
Chỉ cần nắm được điểm yếu của nhà này thì không sợ họ không đồng ý yêu cầu của mình.
Trương Xuân Hương càng nghĩ càng đắc ý, cảm thấy những ngày tháng tươi đẹp đang vẫy gọi mình.
Trương Xuân Hương nghĩ rất hay, không ngờ bà ta vừa đến sân sau nhà họ Tô thì đã bị Phan Tú Vân đang dọn dẹp hầm chứa bắt tại trận.
Phan Tú Vân tức giận không kiềm chế được, cho rằng bà ta lại đến quyến rũ chồng mình.
Bà đã về rồi mà bà ta còn dám đến, thật sự cho rằng bà là quả hồng mềm sao?
Phan Tú Vân cầm chổi lên đánh.
Trương Xuân Hương bị đánh kêu la thảm thiết, chỉ có thể lớn tiếng cầu xin tha.
"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!"
Phan Tú Vân trút giận xong, thở hổn hển, chỉ giả vờ không nhận ra bà ta là ai.
"Trộm ở đâu ra, nửa đêm chạy vào nhà tôi trộm đồ?"
Trương Xuân Hương tức đến điên người, bà ta không tin Phan Tú Vân không nhận ra giọng của mình, bà rõ ràng là cố ý trả thù!
"Phan Tú Vân, chị đừng quá đáng!"
Phan Tú Vân giả bộ lấy đèn pin soi vào mặt bà ta: "Ôi trời, sao lại là thím? Không ngờ thím lại là người như vậy!"
Đây là nhất quyết đổ tội trộm cắp lên đầu bà ta, Trương Xuân Hương tức giận nói: "Em không phải đến trộm đồ!"
"Vậy thím đến làm gì?"
Tòm tem?
Trương Xuân Hương đảo mắt: "Phan Tú Vân, nói thật cho chị biết, em đã biết bí mật của chị rồi, nếu chị không muốn em nói ra thì đưa em 2... 500 đồng."
Bà ta biết nhà họ Tô có tiền, mấy năm nay nhà họ được chia không ít, 500 đồng lấy ra chắc là dễ dàng.
Phan Tú Vân giật mình, lẽ nào bà ta đã phát hiện ra bí mật hầm chứa nhà mình?
Bà cố gắng giữ bình tĩnh: "Chúng tôi có bí mật gì đâu, không biết thím đang nói gì."
"Hừ, mấy ngày nay các người vốn đâu có đi chữa bệnh!"
Bà ta đắc ý nhìn Phan Tú Vân, vẻ mặt tự tin.
Phan Tú Vân đảo mắt, bà còn tưởng bà ta phát hiện ra cái gì.
"Liên quan gì đến thím!"
Bà dứt khoát không thèm để ý đến Trương Xuân Hương nữa, quay người vào nhà.
Vốn tưởng chuyện này cứ thế qua đi, không ngờ sáng hôm sau, lúc cả nhà họ Tô đang ăn cơm thì bên ngoài đã có tiếng ồn ào.
Tô Kiến Nghiệp ra xem, thì ra là Đại đội trưởng dẫn theo các xã viên đến trước cửa nhà ông.
"Đại đội trưởng, sao các ông lại đến đây?"
Tô Kiến Nghiệp lấy làm lạ.
Đại đội trưởng vẻ mặt nghiêm nghị: "Có người tố cáo, nói nhà cậu có đường hầm, có thể là đặc vụ."
"Cái gì? Đặc vụ?"
Cả nhà họ Tô đều ra ngoài, vẻ mặt kinh ngạc.
Phan Tú Vân nhìn Trương Xuân Hương mặt đầy ác ý, trong lòng không khỏi có tính toán.
"Đại đội trưởng, lời này ông cũng tin sao? Vợ chồng tôi sinh ra và lớn lên ở đây, trong đội ta ai mà không biết ai, nói chúng tôi là đặc vụ, sao có thể chứ?"
Sắc mặt Đại đội trưởng không đổi: "Tôi đương nhiên sẵn lòng tin tưởng các người, nhưng đã có người tố cáo thì không thể không điều tra. Đây cũng là vì tốt cho các người, điều tra một chút, không phải là có thể chứng minh các người trong sạch sao?"
Ông ấy nói năng hùng hồn, ra vẻ làm việc công.
Vợ chồng Tô Kiến Nghiệp nhìn nhau, trong lòng dấy lên một tia lo lắng.
Phan Tú Vân nói: "Đại đội trưởng, không có bằng chứng gì, các ông nói điều tra là điều tra, nếu không điều tra ra thì sao?"
Đại đội trưởng nghe vậy nhíu mày: "Cô đây là không muốn chúng tôi điều tra?"
Phan Tú Vân đương nhiên không muốn, họ có làm gì đâu, tại sao lại điều tra họ!
Nhưng biết nói lý với ai đây?
Đại đội trưởng hừ một tiếng: "Kiểm tra một chút thôi, người khác đều kiểm tra được, tại sao các người lại không thể, chẳng lẽ các người chột dạ?"