Chương 898: Tư Hàm, em thật sự định tự mình ăn Tết à?
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:39:26
Vương Hổ kéo Tạ Tư Hàm đang muốn mua tiếp lại: "Tư Hàm, đừng mua nữa, mua nữa là không mang về được đâu."
Tạ Tư Hàm lúc này mới dừng tay.
Trên đường về, Vương Hổ bảo Tạ Tư Hàm ngồi trên gióng xe, yên sau buộc túi đồ lớn mà cô ấy đã mua.
Vương Hổ nói: "Tư Hàm, em thật sự định tự mình ăn Tết à?"
Trong giọng nói của cậu ta có chút tủi thân, Tạ Tư Hàm nghe ra được bèn cười nói: "Tự mình ăn Tết hay không, những thứ này chẳng phải cũng phải ăn dùng sao."
Vương Hổ nói: "Nhưng anh thấy em hình như không có ý định đến nhà anh nữa."
Chuyện xảy ra hai ngày nay khiến đêm nào cậu ta cũng không ngủ được. Cậu ta đưa Tạ Tư Hàm về nhà không phải là để cô ấy một mình chạy đến nhà họ Tô ăn Tết.
Nhưng sau chuyện lần trước, cậu ta cũng không thể ép Tạ Tư Hàm về nhà với mình.
Cậu ta lau giọt sương trên lông mi: "Anh về nhà nói chuyện lại với gia đình. Tư Hàm, Tết vẫn đến nhà anh nhé, nếu không thì ra thể thống gì!"
Tạ Tư Hàm nghĩ một lát: "Đến nhà anh cũng được, chỉ sợ em sẽ làm gia đình anh mất vui."
Thật ra cô ấy cũng thấy không ổn. Nhưng cô ấy cảm thấy nếu mình đến, rồi lại xảy ra chuyện gì khiến bản thân không thoải mái, cô ấy khó mà nhịn được cơn giận, đến lúc đó mọi người lại càng khó xử.
Vương Hổ bảo: "Sao lại thế được, em yên tâm, anh chắc chắn sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa."
"Vậy được."
Trong lòng Tạ Tư Hàm có Vương Hổ, không thể vì những chuyện này mà chia tay, nên có một số việc chỉ có thể thử tiếp xúc xem sao.
Trời rét căm căm, may mà trên đường đi có Vương Hổ che gió, nhưng mặt Tạ Tư Hàm vẫn bị gió thổi đến cứng đờ.
Cuối cùng cũng về đến nơi, Vương Hổ mang đồ vào nhà, sau đó cậu ta cũng không rời đi ngay mà ngồi xuống khơi lại đống lửa đang âm ỉ cho cháy to hơn, hai người liền ngồi quanh lò sưởi ấm nói chuyện.
Buổi trưa Vương Hổ ăn cơm ở nhà Tạ Tư Hàm, hai người ăn xong, Vương Hổ nói phải về nhà xem sao, nhưng đi chưa được bao lâu, cậu ta đã quay lại.
"Tư Hàm, anh nghe được một chuyện, sáng nay bên nhà họ Tô xảy ra đánh nhau."
Tạ Tư Hàm tuy không phải người nhà họ Tô, nhưng cũng xem như là nửa người nhà, chuyện nhà họ Tô vẫn có chút liên quan đến cô ấy.
Tạ Tư Hàm hỏi: "Ai với ai đánh nhau vậy?"
"Vợ Tô Lão Đại với con dâu bà ta."
"Hả?"
Tạ Tư Hàm sững sờ, trong đầu hiện lên hai gương mặt trùng khớp với hai thân phận này.
"Họ à, tại sao vậy?"
"Hình như là Tô Giang muốn ra ở riêng, thím Cả Tô cho rằng do con dâu xúi giục nên mắng chửi rất khó nghe, thế là hai người đánh nhau."
"À thì..."
Tạ Tư Hàm không biết nói gì.
Cô ấy không thân quen với hai người này, nhưng cũng biết chị dâu cả Trần Quyên là người không tệ. Hai người này đánh nhau, phản ứng đầu tiên của cô ấy là chuyện này chắc chắn là lỗi của thím Cả Tô.
Nhưng không biết rõ ngọn ngành thì không bình luận, Tạ Tư Hàm nói: "Người có sao không?"
Vương Hổ đáp: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là mặt hai người đều bị cào xước. Vợ Tô Giang đã đưa con trai về nhà mẹ đẻ rồi, nói là muốn ly hôn với Tô Giang!"
Tạ Tư Hàm nhếch mép, không để tâm lắm đến lời này.
Vợ chồng cãi nhau đa phần đều gào lên đòi ly hôn, nhưng nhiều khi cũng chỉ là nhất thời nóng giận, qua cơn giận rồi thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
"Cả làng đều biết rồi phải không?"
Tạ Tư Hàm hỏi.
"Chứ sao." Vương Hổ nằm ườn ra giường: "Anh vừa về nhà đã nghe họ bàn tán, nghĩ ở nhà nghe họ nói những chuyện này, không bằng đến đây với em một lúc."
Tạ Tư Hàm cười cười, không hề ngạc nhiên.
Ở nông thôn là vậy, nhà ai có chuyện gì là chẳng mấy chốc cả làng đều biết.
Nhưng chuyện này cô ấy cũng không quản được, nghe rồi thôi.
Thấy không còn chuyện gì, Tạ Tư Hàm liền dọn bàn trên giường, lấy sách vở ra học. Vương Hổ ngồi đối diện, ngắm nhìn dáng vẻ chăm chú của cô ấy.