Mọi người nhà họ Vương nhíu mày.
Ông cụ Vương nói: "Về nhà cũ họ Tô rồi à? Bao nhiêu người trong nhà ở đây tiếp đãi các cháu, nó không ăn cơm mà về nhà à? Con bé đó cũng quá vô phép tắc rồi!"
Bây giờ ông ta rất không hài lòng với Tạ Tư Hàm, con bé này hoàn toàn không coi họ ra gì!
Ông cụ Vương càng thêm không thích con bé này.
Ông ta vừa nói xong, những người khác trong nhà họ Vương cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
Thím út nhà họ Vương lúc này tìm được cớ: "Tiểu Hổ, không phải thím nói đâu, nhưng xem cháu tìm vợ kiểu gì thế này, lần đầu về nhà chồng đã giận dỗi, vợ như thế cho không cũng không thèm, thím thấy con bé đó sớm muộn gì cũng không giữ được, hay là bỏ quách đi cho xong, thím út giới thiệu cho cháu người tốt hơn."
Nói rồi, ả ta lại nhìn sang bà Vương: "Chị dâu cả, em đã nói con dâu này của chị không được rồi mà, chị còn cố tô vẽ cho nó."
Mặt bà Vương càng khó coi hơn, trong lòng cũng có chút trách Tạ Tư Hàm.
Bà ở đây giữ thể diện cho cô ấy, cô ấy thì hay rồi, chuyên làm bà mất mặt.
Vương Hổ nghe mà tức giận, nếu đây không phải là trưởng bối, cậu ta đã chửi người rồi.
"Cháu thấy Tư Hàm rất tốt, có lấy hay không là chuyện của cháu, không ai xen vào được, với lại cô ấy không khỏe, không phải giận dỗi."
Thím út nhà họ Vương bị chặn họng rất tức giận, ả ta chép miệng hai tiếng: "Cứ bênh đi, vừa nãy còn khỏe re, đột nhiên lại không khỏe, lừa quỷ à!"
Bà Vương rõ ràng cũng nghĩ vậy, bà lạnh mặt: "Tiểu Hổ, con đi gọi người ta qua đây, bao nhiêu trưởng bối vì các con mà đến, không có lý gì nó lại bỏ mặc mọi người ở đây mà tự mình chạy đi."
Vương Hổ không nhúc nhích.
Cậu ta nhìn mọi người trong phòng: "Mẹ, mẹ nói những bậc cha chú này đến vì chúng con, vậy Tư Hàm không phải là nhân vật chính sao, tại sao lại ngồi ăn ở đây với bọn mẹ?"
Vốn cậu ta không muốn nói, nhưng những chuyện này nếu cậu ta không nói, người nhà cậu ta hoàn toàn không nhận ra.
Nhưng cậu ta nói rồi, người nhà cậu ta quả thật đã nhận ra, chỉ là nhận ra có hơi lệch lạc.
Thím út nhà họ Vương: "Ồ, thì ra là giận vì không được ngồi bàn chính à! Chà, tôi xem có nhà nào con dâu mới lại ngồi ăn cùng một đám đàn ông không, cô ta cũng không thấy xấu hổ à."
Vương Hổ sa sầm mặt: "Tại sao phải xấu hổ? Thím út, thím cũng thấy phụ nữ không nên ngồi ăn cùng bàn sao?"
Một câu nói khiến thím út nhà họ Vương ngớ người.
Ả ta muốn nói nhà nào mà chẳng vậy, nhưng nghĩ lại lại thấy có gì đó không đúng, phải rồi, tại sao phụ nữ không được ngồi cùng bàn?
Ả ta nhìn bàn chính, rồi lại nhìn bàn của mình, trong lòng đột nhiên bốc hỏa.
Bọn họ bận rộn tới lui, cuối cùng tại sao toàn là đàn ông ăn, bọn họ ngay cả tư cách ngồi cùng bàn cũng không có?
"Vương Lão Tam, đứng dậy cho tôi."
Thím Út Vương không vui nữa: "Dựa vào đâu mà tôi phải hầu hạ các người, đến ngồi cùng bàn cũng không được, anh cho tôi một lý do."
Vương Lão Tam: "..."
Đây đúng là tai bay vạ gió.
Ông cụ Vương đập mạnh đũa xuống: "Làm phản rồi, loạn cái gì, phụ nữ thì không nên ngồi cùng bàn, đây là quy tắc của tổ tiên để lại!"
"Quy tắc vớ vẩn gì chứ!"
Vương Hổ tức giận hét vào mặt ông nội mình: "Lãnh tụ đã nói rồi, phụ nữ gánh nửa bầu trời, ông là đồ phong kiến cổ hủ! Thôi, cháu cũng không ăn nữa, cháu đi tìm Tư Hàm."
Vương Hổ quay người bỏ đi, khiến ông cụ Vương ở sau lưng tức giận chửi bới.
Mọi người trong phòng nhìn nhau, bữa cơm này còn ăn được nữa không?
Vương Hổ vội vã đến nhà họ Tô, đứng trước cổng, trong lòng cậu ta có chút nặng trĩu.
Cậu ta thật không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, bây giờ cậu ta đã nhận ra sai lầm, không biết Tư Hàm có tha thứ cho cậu ta hay không.