"Để anh xách giúp em!"
Vương Hổ nói rồi định vươn tay giật lấy hành lý của Tạ Tư Hàm.
Tạ Tư Hàm nghiêng người né qua.
"Không cần."
Vương Hổ gãi đầu: "Tạ Tư Hàm, chúng ta đã ngồi cùng một chuyến tàu, cũng coi như là bạn bè rồi chứ, đừng có xa cách như vậy mà!"
Tạ Tư Hàm hoàn toàn không để ý đến cậu ta, sải bước đi về phía cửa ra.
Lúc này Tô Bối và Chu Ý Hành đã đợi sẵn ở cửa ra, Tô Bối vươn cổ nhìn đám đông đang đổ về, tìm kiếm bóng dáng của Tạ Tư Hàm trong đó.
Cuối cùng, cô đã nhìn thấy Tạ Tư Hàm trong đám đông.
"Ở đây!"
Cô lớn tiếng gọi người, vẫy tay thật mạnh.
Tạ Tư Hàm cũng đang tìm kiếm, rất nhanh đã nhìn thấy Tô Bối, liền nhanh chân chạy về phía cô.
"Chị Tiểu Bối, anh rể."
Tô Bối cười đáp một tiếng, đột nhiên, cô nhìn thấy Vương Hổ đi phía sau Tạ Tư Hàm.
"Vương Hổ? Sao cậu ta lại ở đây?"
Tạ Tư Hàm hơi có chút lúng túng, vì Vương Hổ này là đến vì cô ấy.
Không đợi cô ấy nói, Vương Hổ đã tự mình lên tiếng trước: "Em đến Bắc Kinh tìm việc làm, tình cờ gặp được Tạ Tư Hàm nên đi cùng nhau."
"Thì ra là vậy à!"
Tô Bối cười cười, không nói gì thêm.
Tất nhiên, cô cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Nhưng cũng không sao, bất kể cậu ta đến vì lý do gì cũng đều không liên quan đến họ.
"Chúng ta đi thôi!"
Chu Ý Hành nhận lấy hành lý của Tạ Tư Hàm, đi trước, Tô Bối kéo Tạ Tư Hàm đi theo sau.
Phía sau hai người, vẻ mặt Vương Hổ có chút rối rắm.
Ở Bắc Kinh này cậu ta lạ nước lạ cái, rất muốn đi theo Tô Bối và Tạ Tư Hàm, nhưng cậu ta cũng biết mình không có quan hệ gì với họ, không tiện đi theo.
Nghĩ đến việc ban nãy mình nói là đến tìm việc, mắt Vương Hổ sáng lên.
Cậu ta nhanh chân đuổi theo Tô Bối và Tạ Tư Hàm: "Chị Tiểu Bối!"
Tô Bối quay đầu: "Cậu còn có chuyện gì à?"
Vương Hổ cười gượng: "Cái đó, em lần đầu đến đây, không tìm được đường, hai người có thể cho em đi nhờ một đoạn, giúp em tìm một nhà khách được không?"
Tô Bối vốn không muốn qua lại với cậu ta, nhưng dù sao cũng là người cùng thôn, người ta đã lên tiếng nhờ vả, Tô Bối suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý.
"Được, đi thôi!"
Vương Hổ được như ý muốn theo bọn họ lên xe, ngồi trên xe, cậu ta vô cùng kích động.
Nhân lúc không ai thấy, cậu ta lén lút vuốt ve ghế xe.
Đây là xe hơi đó, cả đời này lần đầu tiên được ngồi!
Tô Bối không để ý đến cậu ta, dù có thấy cũng không sao, cô cười nói với Tạ Tư Hàm vài chuyện nhà, xe liền dừng lại.
Mấy người trên xe nhìn ra ngoài thì phát hiện đã đến trước cửa một nhà khách.
"Nhà khách này không tệ."
Chu Ý Hành nói.
Vương Hổ hiểu rằng mình nên đi rồi, có chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ có thể nói một tiếng cảm ơn rồi xuống xe.
Nhìn chiếc xe rồ ga rời đi, Vương Hổ thở dài, quay đầu nhìn cửa lớn của nhà khách, cậu ta im lặng đi về phía trước.
Không phải cậu ta không muốn ở nhà khách, mà là cậu ta không có tiền.
Lúc đến đây cậu ta lấy của nhà 50 đồng, bản thân còn tiết kiệm được chưa đến 10 đồng, vé xe đã tốn hơn 20 đồng, trong tay tổng cộng chỉ còn hơn 30 đồng.
Tiếp theo còn không biết có tìm được việc không, chút tiền này không thể tiêu lung tung.
Vương Hổ đi lang thang trên phố, ban đêm Bắc Kinh cũng rất vắng vẻ, thỉnh thoảng mới thấy vài người đi đường.
Cậu ta đi một đoạn, tìm một chỗ khuất gió ngồi xuống, ánh mắt nhìn thành phố lớn phồn hoa này, tâm trạng có mấy phần phức tạp.
Trước đây cậu ta vẫn luôn sống qua ngày, hoàn toàn không nghĩ đến sau này sẽ thế nào, không ngờ có một ngày, cậu ta lại cứ thế rời nhà, đến một nơi xa lạ để lập nghiệp.
Cậu ta cười khổ một tiếng, hy vọng là đáng giá!
Cùng lúc đó, Tô Bối cũng đang hỏi Tạ Tư Hàm về chuyện của Vương Hổ, nghe cô ấy nói là gặp trên tàu, lại nói trước đó cô ấy từng nói sẽ đến Bắc Kinh thì liền xác định được mục đích đến đây của Vương Hổ.