Thấy cô ấy buồn ngủ, Tô Bối cũng không làm phiền, nhắm mắt lại, hai người cùng nhau ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Tô Bối đang mơ màng thì nghe thấy tiếng động ở cửa, sột soạt.
Cô thầm nghĩ là ai, đang làm gì... Đột nhiên, cô nhận ra mình đang ở đâu, mắt liền mở to.
Có người đang cạy cửa nhà họ!
Tô Bối lập tức tỉnh ngủ, vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Lẽ nào là Vương Hổ tưởng trong nhà chỉ có một mình Tạ Tư Hàm, định đến làm gì đó?
Lúc Tô Bối đang nghĩ vậy thì nghe thấy hơi thở của Tạ Tư Hàm bên cạnh nhẹ đi.
"Tỉnh rồi à?" Tô Bối nói khẽ.
Tạ Tư Hàm đè giọng ừ một tiếng, đưa tay nắm lấy tay Tô Bối.
"Chị Tiểu Bối, làm sao bây giờ?"
Người bên ngoài rõ ràng không có ý tốt, hay là họ trốn đi?
Tô Bối ngẫm nghĩ một lát: "Cứ xem sao đã."
Cửa đã cài then, còn móc dây, không dễ mở ra như vậy, trừ khi người này dám gây ra động tĩnh lớn, phá cửa xông vào.
Tô Bối vỗ nhẹ tay Tạ Tư Hàm, cẩn thận xuống giường.
Tạ Tư Hàm theo sát phía sau.
Hai người rón rén đi đến gần cửa, lắng nghe tiếng động truyền vào qua cánh cửa.
Sột soạt, còn kèm theo những tiếng chửi rủa khe khẽ.
"Cái cửa này khó mở thật."
Trong bóng tối, hai người nhìn nhau. Lo nói chuyện sẽ bị nghe thấy, cả hai bèn quay vào trong phòng.
"Tư Hàm, giọng nói có quen không?"
Tạ Tư Hàm lắc đầu: "Không phải Vương Hổ, giọng người khác em không nhận ra."
Tô Bối cũng thấy không phải.
"Em định thế nào? Chúng ta lên tiếng dọa hắn đi, hay làm sao đây?"
Thấy Tô Bối hỏi cô ấy, Tạ Tư Hàm suy nghĩ một lát.
"Em sợ hôm nay dọa hắn đi rồi, lần sau hắn lại dám đến."
"Vậy thì chúng ta ra tay."
Tô Bối cũng không muốn dễ dàng tha cho kẻ này. Hôm nay có cô ở đây, nhưng nếu cô không ở đây thì sao? Nếu Tư Hàm không có đường lui thì sao?
Càng nghĩ Tô Bối càng tức giận. Kẻ này dám nửa đêm đến quấy rối một cô gái sống một mình, nếu không lôi hắn ra, bắt hắn phải trả giá thì trong lòng cô không thoải mái.
"Như thế này..."
Tô Bối khẽ nói kế hoạch với Tạ Tư Hàm. Tạ Tư Hàm gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hai người liền lặng lẽ đi đến cửa.
Lúc này kẻ đó vẫn đang loay hoay với cánh cửa, nghe tiếng động rõ ràng là đang rất lạnh. Tô Bối ra hiệu cho Tạ Tư Hàm, bảo cô ấy tháo sợi dây sắp bị giật đứt ra.
Tạ Tư Hàm gật đầu, tháo dây xuống rồi nhanh chóng ngồi thụp xuống.
Bên kia, người đàn ông vốn tưởng phải loay hoay một lúc nữa, kết quả vừa kéo, cửa đã kẽo kẹt mở ra.
Tiếng động này làm người đàn ông giật mình. Gã dừng lại, thấy không có động tĩnh gì mới lặng lẽ lẻn vào nhà.
Miệng gã còn nở một nụ cười đắc ý.
Nhưng gã không biết rằng chào đón gã không phải là cô gái như cừu non mặc cho gã xâu xé, mà là một cây gậy to bằng cổ tay.
"Bốp bốp bốp!"
Tô Bối cầm gậy đập vào đầu gã, hoàn toàn không quan tâm gã có chịu nổi hay không.
Người đàn ông bị đánh ngã xuống đất, kêu oai oái, la hét: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!"
Nhưng Tô Bối sao có thể tha cho gã? Không đập trúng đầu thì đập vào người. Cây gậy của cô là tiện tay lấy, trên đó còn có nhánh cây, đập một cái làm người đàn ông đau đến run rẩy.
Tạ Tư Hàm cũng hùa theo đánh mấy cái, rồi hai người nhân lúc gã không dậy nổi, nhanh chóng chạy ra ngoài khóa trái cửa lại.
Tạ Tư Hàm gân cổ hét lớn: "Mọi người ơi, có trộm!"
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng hét này vang rất xa, xung quanh nhanh chóng sáng đèn, có tiếng bước chân vội vã chạy về phía này.
Tô Bối nói: "Chị trốn đi trước đây, tiếp theo dựa vào một mình em nhé."
Cô nhanh chóng vào không gian, trong sân chỉ còn lại Tạ Tư Hàm cầm cây gậy.
Người đến đầu tiên là hàng xóm bên cạnh. Người hàng xóm cầm đèn pin xông vào sân, vừa nhìn đã thấy Tạ Tư Hàm đứng trước cửa, khoác áo, run rẩy vì lạnh.