Cũng đúng.
Phan Tú Vân gật đầu: "Vậy được rồi, mai em sẽ báo lại cho bên đó."
Tô Bối đã bày tỏ lập trường của mình nên không quan tâm nữa, cô biết mẹ mình sẽ không đi ngược lại ý muốn của cô để tự mình quyết định.
Nào ngờ Trương Tiểu Cần vừa đến nhà, trong đại đội đã lan truyền tin đồn, nói rằng Tô Bối đang qua lại với một tài xế.
Tô Bối ngủ từ sớm, còn ở một nơi khác, có người lại trằn trọc không ngủ được.
Chu Ý Hành sau khi nghe có người đến nhà làm mai cho Tô Bối, tâm trạng liền có chút tồi tệ. Anh cũng không biết tại sao, cứ nghĩ đến chuyện này là trong lòng lại bực bội.
Cả đêm không ngủ ngon, ngày hôm sau tỉnh dậy, quầng mắt anh đã thâm đen.
Chung Tử Diệp thấy vậy liền cười nói: "Ý Hành, tối qua cậu đi làm trộm à?"
Chu Ý Hành và Chung Tử Diệp có quan hệ khá tốt, nghe anh ta nói đùa liền lườm một cái: "Làm trộm gì chứ, chỉ là không ngủ được thôi."
"Sao thế? Có tâm sự à?"
Chung Tử Diệp nhướng mày, ghé sát lại gần với vẻ chăm chú lắng nghe.
Chu Ý Hành đẩy anh ta ra: "Đừng có tò mò linh tinh."
Chung Tử Diệp chậc một tiếng, nhỏ giọng nói: "Cậu không nói tôi cũng biết, chẳng phải là vì ai kia sao? Người ta có bà mối đến nhà nên cậu sốt ruột rồi à?"
Sắc mặt Chu Ý Hành biến đổi, không ngờ đối phương lại biết nguyên nhân anh mất ngủ.
Nhưng mà...
Anh mím môi, thấy xung quanh không có ai liền nhỏ giọng: "Sao lại nói vậy?"
Chung Tử Diệp cười ha hả: "Cậu tưởng mọi người không nhìn ra chắc? Cô bé nhà họ Tô đó đến điểm thanh niên trí thức của chúng ta bao nhiêu lần rồi, bảo hai người không có gì mờ ám, ai mà tin cho được!"
"Không có chuyện đó."
Chu Ý Hành không thích người khác nói như vậy, những lời này không tốt cho danh tiếng của Tiểu Bối chút nào.
Chung Tử Diệp bĩu môi: "Xem kìa, còn nói không có, tôi còn chưa nói gì đã bênh vực rồi."
Là vậy sao?
Chu Ý Hành bất giác tự hỏi lòng mình, lẽ nào anh thật sự có ý đó với cô?
Nhưng cô chỉ là một cô bé, mới mười sáu tuổi, mà anh đã hai mươi rồi, lớn hơn tận bốn tuổi!
"Được rồi, không nghe cậu nói bậy nữa, không được ra ngoài làm hỏng danh tiếng người ta, nếu không tôi không khách sáo với cậu đâu!"
Chung Tử Diệp nhún vai: "Còn cần cậu nói sao, tôi biết chừng mực mà!"
Chu Ý Hành không nói nhiều với anh ta nữa, thu dọn đồ đạc đến trường đi dạy.
Trên đường đi, anh chau mày, nhớ lại từng chút một chuyện xảy ra sau khi quen biết Tô Bối, khóe miệng khẽ cong lên.
Lúc này Tô Bối cũng đang đi đến xưởng, vừa ra khỏi cửa không xa thì nghe có người gọi mình.
"Tô Bối!"
Tô Bối ngẩng đầu, nhìn thấy Quách Giang đang đứng trước mặt.
Sau chuyện xảy ra ngày hôm qua, gặp lại Quách Giang, cô cảm thấy có chút không tự nhiên, cô nhếch mép: "Là anh à, sao anh lại đến đây?"
Quách Giang không trả lời, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Tô Bối.
Tô Bối bị nhìn đến mức có chút lúng túng.
Cuối cùng, Quách Giang lên tiếng: "Tại sao em không đồng ý?"
"Hả?"
Tô Bối lập tức hiểu anh ấy đang nói gì, nhưng chủ đề này thật sự không biết phải tiếp lời thế nào.
Nhưng Quách Giang không có ý định bỏ qua, cứ thế đợi cô trả lời.
Tô Bối đành kiên trì nói: "Bây giờ tôi còn nhỏ, chưa có ý định này."
"Anh có thể đợi."
Tô Bối nghẹn lời.
"Chuyện đó... Hay là thôi đi!"
Quách Giang hỏi dồn: "Tại sao? Anh có thể đợi đến khi em có ý định đó."
Tô Bối thở dài, đành phải nói thật: "Quách Giang, tôi không có ý đó với anh, hơn nữa trong vài năm tới tôi cũng không có ý định kết hôn, anh có đợi cũng không đợi được đâu, đừng lãng phí thời gian vào tôi."
Cô cảm thấy mình nói đã đủ rõ ràng, bèn định đi vòng qua anh ấy để rời đi.
Nào ngờ lại bị nắm lấy tay áo.
Tô Bối như con mèo bị xù lông, giật mạnh tay ra, vẻ mặt Quách Giang thoáng chút tổn thương.