Bánh kem đương nhiên không thể ăn một mình, Tô Bối nghĩ ngợi rồi quyết định đến nhà họ Trần, cùng ông cụ Trần và Chu Ý Hành chia sẻ niềm vui.
Đến trước cửa.
"Cốc cốc cốc!"
Tô Bối gõ cửa.
Nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Tô Bối gõ thêm vài tiếng, vẫn không có ai trả lời.
"Không có ai ở nhà sao?"
Giờ này có thể đi đâu được chứ?
Ngay lúc cô định bỏ đi, cửa bên cạnh mở ra.
Một người phụ nữ bước ra.
"Cô gái nhỏ, nhà họ không có ai ở nhà, đi bệnh viện rồi!"
"Ai đi bệnh viện ạ?"
Tim Tô Bối thót lại, có linh cảm chẳng lành.
Chỉ nghe người phụ nữ kia nói: "Ông cụ Trần lại ngất rồi, Tiểu Chu bế ông ấy đi bệnh viện rồi, mới đi không lâu..."
Phần sau Tô Bối không nghe nữa, cô co giò chạy thẳng đến bệnh viện.
Tô Bối thở hồng hộc chạy đến bệnh viện, hỏi thăm tình hình của ông cụ Trần, rồi nhanh chóng chạy đến phòng cấp cứu.
Ngoài phòng cấp cứu, Chu Ý Hành ngồi trên ghế dài, hai tay ôm đầu. Tô Bối từ xa nhìn bóng lưng anh, trong lòng có chút nặng trĩu.
Cô đi tới, đưa tay vỗ vai anh.
Chu Ý Hành ngẩng đầu, thấy là cô, khẽ nhếch mép.
"Sao em lại đến đây?"
Tô Bối không tiện nói là mình đến tìm anh ăn mừng, cô cảm thấy lúc này không nên nói những chuyện đó.
Nhưng Chu Ý Hành đã nhìn thấy chiếc bánh kem cô xách trên tay.
Chiếc bánh kem đã hơi biến dạng sau khi cô chạy, Tô Bối ngồi xuống bên cạnh Chu Ý Hành, tiện tay đặt chiếc bánh sang một bên.
"Ông Trần nhất định sẽ không sao đâu."
"Ừ."
Chu Ý Hành khẽ đáp một tiếng, ánh mắt nhìn về phía cửa phòng cấp cứu.
"Sẽ không sao đâu."
Hai người im lặng ngồi không biết bao lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ bước ra.
Chu Ý Hành lao lên một bước: "Bác sĩ, bác sĩ, ông ngoại cháu thế nào rồi ạ?"
Bác sĩ vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng bệnh của ông ấy cháu cũng biết, có thể tái phát bất cứ lúc nào, hai ngày này cứ để ông ấy ở lại bệnh viện quan sát."
Chu Ý Hành dĩ nhiên không có ý kiến gì.
Một lát sau, ông cụ Trần được đẩy từ trong ra, đưa đến phòng bệnh.
Chu Ý Hành đi đóng viện phí, còn Tô Bối thì ngồi bên giường ông cụ Trần.
"Ông Trần, ông cảm thấy thế nào ạ?"
Ông cụ Trần đã tỉnh nhưng trông rất yếu, nghe Tô Bối hỏi, ông ấy khẽ lắc đầu.
Trong lòng Tô Bối có chút buồn bã.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ được trải nghiệm sự yêu thương của người lớn tuổi. Mấy năm nay, ông cụ Trần giống như người thân của cô vậy.
Nhưng bây giờ, người lớn tuổi này như ngọn nến trước gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.
"Ông Trần, ông sẽ khỏe lại thôi."
Ông cụ Trần không khỏi mỉm cười.
Nhưng ông ấy dường như không còn sức để nói, chỉ cong khóe miệng, ánh mắt đầy trìu mến.
Tô Bối đột nhiên cảm thấy đau lòng.
Chu Ý Hành từ bên ngoài trở về thì thấy Tô Bối cúi đầu, bóng lưng hiu quạnh.
Anh thở dài bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai cô.
"Anh về rồi."
Tô Bối vội nhường chỗ cho Chu Ý Hành, so với Chu Ý Hành, nỗi buồn của cô chẳng đáng là gì.
Chu Ý Hành lại đi bê một chiếc ghế, hai người ngồi cạnh nhau trước giường ông cụ Trần.
"Ông ngoại, ông nghỉ ngơi cho khỏe, chúng cháu ở đây trông ông."
Ông cụ Trần bây giờ cơ thể yếu ớt, nhưng nhìn đôi trẻ trước mặt, tâm trạng lại rất tốt, ông ấy từ từ cử động ngón tay.
"Ông ngoại?"
Chu Ý Hành nắm lấy tay ông ấy.
Ông cụ Trần lại nhìn sang Tô Bối, cô cũng đặt tay mình lên tay kia của ông cụ Trần.
Ông cụ Trần khó nhọc đặt tay hai người lên nhau, nói bằng giọng cực nhỏ: "Các cháu, phải, sống thật tốt."
"Vâng ạ."
Hai người mắt đỏ hoe, trịnh trọng đáp lời.
Ông cụ Trần liền nhắm mắt lại.
"Bác sĩ, bác sĩ!"
Chu Ý Hành hoảng hốt gọi người. Rất nhanh bác sĩ đã đến, sau khi kiểm tra một lượt liền nói: "Không sao, bệnh nhân quá mệt mỏi, ngủ thiếp đi rồi."