Học hành nhiều như vậy, sao có thể không cống hiến cho đất nước?
"Thế này đi, gần đây ông sẽ liên lạc với mấy người bạn cũ xem có thể sắp xếp cho cháu một chỗ không. Cháu cứ suy nghĩ xem mình muốn làm gì trước đã."
Muốn làm gì ư?
Chu Ý Hành thật sự không biết, ngay từ đầu anh đã không nghĩ đến đường lui, nhưng bây giờ không thể không tính tới.
"Cho cháu chút thời gian ạ."
Đêm đó, Chu Ý Hành suy nghĩ về con đường sắp tới. Anh muốn đến một môi trường tương đối đơn thuần, nhưng dù tốt nghiệp Đại học Thủ Đô, anh lại học chính trị, những việc về kỹ thuật chắc chắn không rành.
Ngoài công chức nhà nước, hướng đi việc làm có lẽ là trường học hoặc tòa soạn báo.
Nhưng đó đều không phải là những gì anh thích.
Cả đêm không nghĩ ra được gì, anh dứt khoát tạm thời gác lại. Vừa hay hai người và Tô Bối đã làm hòa, lần này Chu Ý Hành quang minh chính đại đến đơn vị đón người.
Anh chưa từng đến đơn vị của Tô Bối. Đến trạm, anh đứng ở cổng viện nghiên cứu, trong lòng có chút kích động.
Sớm biết thế đã thi cùng chuyên ngành với Tô Bối, bây giờ có khi đã được cùng nhau làm việc rồi.
Đang mải mê suy nghĩ thì đúng lúc đơn vị tan làm, Tô Bối và đồng nghiệp vừa cười vừa nói đi ra, bỗng nghe thấy đồng nghiệp kinh ngạc reo lên.
"Tiểu Bối, Tiểu Bối! Cậu mau nhìn kìa, người đàn ông đó đẹp trai quá!"
Tô Bối ngẩng đầu nhìn sang thì thấy Chu Ý Hành đang đứng thẳng tắp ở cổng. Anh mặc áo lông vũ dáng dài, cổ quàng khăn len màu nâu lạc đà, đang nhìn cô với ánh mắt nóng rực.
Trong lòng Tô Bối vui mừng.
Lại nghe nữ đồng nghiệp bên cạnh nói: "A, hình như anh ấy đang nhìn tôi, là đang nhìn tôi đúng không!"
Tô Bối: "..."
Hóa ra thời nào cũng có kẻ mê trai!
"Tiểu Bối!"
Chu Ý Hành thấy họ đi đến cửa liền bước nhanh tới đón.
Anh tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình xuống, quàng lên cổ cô: "Sao không quàng khăn, không lạnh à?"
Tô Bối mỉm cười, sờ chiếc khăn trên cổ: "Sao anh lại đến đây?"
"Vừa hay không có việc gì nên qua đón em."
Lúc này có người xen vào: "Tiểu Bối, đây là người yêu của cậu à?"
Nữ đồng nghiệp vừa rồi vẫn chưa đi, giọng nói đầy phấn khích.
Tô Bối biết cô ấy không có ý gì khác, chỉ đơn thuần thấy Chu Ý Hành đẹp trai, cô cười một tiếng: "Ừ."
"A, có người yêu đẹp trai như vậy mà không sớm dẫn ra, cứ giấu giấu diếm diếm, sợ bị cướp à?"
Tô Bối bật cười thành tiếng: "Nói bậy gì thế!"
"Ha ha ha."
Nữ đồng nghiệp cùng một đồng nghiệp khác nói: "Được rồi, chúng tôi không làm phiền hai người nữa, tạm biệt nhé!"
Chào tạm biệt xong, Tô Bối và Chu Ý Hành đi đến trạm xe buýt, không lâu sau xe đã tới.
Hai người về đến nhà, Chu Ý Hành nhận việc nấu cơm. Tô Bối sao có thể ngồi yên chờ đợi, liền cũng vào bếp, hai người cùng nhau bận rộn.
Chu Ý Hành nói về nỗi băn khoăn của mình: "Tiểu Bối, em thấy anh từ chức rồi làm gì thì tốt?"
Cái này...
Tô Bối cũng không biết: "Anh có thích gì không?"
Chu Ý Hành lắc đầu: "Anh không có nên mới hỏi em, em giúp anh nghĩ xem."
Nếu vậy thì...
Tô Bối suy nghĩ một lúc rồi thở dài: "Thật ra em thấy anh không cần phải từ chức."
Hử?
Lần này Chu Ý Hành có chút ngạc nhiên: "Em nghĩ vậy à?"
"Đúng vậy!"
Tô Bối thở dài: "Em không biết lý do anh nhất định phải từ chức là gì. Nếu chỉ vì em thì em nói rõ cho anh biết, em không quan tâm anh làm nghề gì. Em chỉ không muốn anh vì mục đích nào đó mà từ bỏ việc là chính mình. Đơn vị hiện giờ của anh cũng không có gì không tốt, chúng ta có thể từng bước tiến về phía trước. Dù cuối cùng không đứng ở vị trí cao nào, chỉ cần không hổ thẹn với lòng là được."
Chu Ý Hành im lặng một lúc lâu không đáp, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.
Tô Bối biết anh cần thời gian để tiêu hóa: "Anh tự mình suy nghĩ kỹ đi, có ý tưởng gì có thể nói với em bất cứ lúc nào, chúng ta lại thảo luận."