Tô Bối ở nhà chăm chỉ ôn tập, rất nhanh đã nhận được thư của Chu Ý Hành.
Trong thư, Chu Ý Hành đã nói về chuyện này, động viên cô cố gắng, anh đang ở Bắc Kinh đợi cô.
Bên phía Tô Bối mọi chuyện vẫn đâu vào đấy, nhưng chỗ thanh niên trí thức lại rối loạn một phen.
Những năm qua họ ngày ngày làm việc, hoàn toàn bỏ bê chuyện học hành, bây giờ nước đến chân mới nhảy, không biết có kịp không.
Đại đội rất ủng hộ việc các thanh niên trí thức thi đại học, đã sắp xếp cho họ những công việc nhẹ nhàng để họ có thêm thời gian ôn luyện.
Phương Hữu Lan làm việc trong xưởng, quan hệ với Tô Bối không tệ. Trước đây Tô Bối cũng đã ngầm nhắc nhở cô ấy không được bỏ bê việc học, nhưng vì công việc bận rộn, cô ấy không ôn tập được bao nhiêu, bây giờ tâm trạng có chút rối bời.
Nghĩ đến việc Tô Bối đã từng nói với mình về vấn đề này, biết cô vẫn luôn không từ bỏ việc học, hôm đó Phương Hữu Lan liền tìm đến nhà.
Nhìn thấy Phương Hữu Lan, Tô Bối liền hiểu cô ấy muốn làm gì, bèn cười mời người vào nhà.
Phương Hữu Lan nắm lấy cánh tay Tô Bối: "Tiểu Bối, mình nhớ cậu nói là cậu vẫn luôn học, không biết chỗ cậu có tài liệu học tập không?"
Cô ấy nhìn chằm chằm Tô Bối, ánh mắt đầy vẻ sốt ruột.
Cô ấy chỉ có thể nghĩ đến Tô Bối mà thôi. Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi, nếu chỉ dựa vào bản thân tự mày mò thì rất khó đạt được điểm cao, chỉ hy vọng Tô Bối sẽ không làm cô ấy thất vọng.
Thấy cô ấy lo lắng xoa tay, Tô Bối cười nói: "Có chứ, cậu chờ nhé, tối nay mình sẽ soạn cho cậu một bản."
Tiễn Phương Hữu Lan đang rối rít cảm ơn ra về, Tô Bối bắt đầu sắp xếp lại những tài liệu cần ôn tập.
Cô học mỗi ngày nên việc sắp xếp lại vô cùng thuận lợi, ngay tối hôm đó đã mang tài liệu ôn tập soạn xong đến điểm thanh niên trí thức.
Lúc này trời đã tối, nhưng điểm thanh niên trí thức vẫn sáng đèn.
Dưới mấy ngọn đèn dầu, vài thanh niên trí thức đang tụ tập trong một căn phòng, tranh thủ từng phút từng giây để học bài.
Tô Bối vừa đến đã lập tức được mọi người chào đón nồng nhiệt, đến khi thấy cô lấy quyển sổ ra, ai nấy đều sáng mắt lên.
"Tô Bối, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm!"
Cả nhóm người như vớ được báu vật.
Tô Bối không ở lại điểm thanh niên trí thức lâu, đưa đồ xong là rời đi ngay. Tuy cô có tự tin nhưng thấy người khác nỗ lực như vậy, cô cũng phải tranh thủ thời gian kiểm tra lại những chỗ còn thiếu sót.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy, chớp mắt đã đến ngày thi đại học.
Tô Bối đã chuẩn bị đầy đủ từ một ngày trước. Vào ngày thi, Tô Kiến Nghiệp lái máy kéo chở những người chuẩn bị tham gia thi đại học đến Công xã.
Kỳ thi được tổ chức theo từng công xã, điểm thi của công xã Ngũ An được đặt tại trường trung học của Công xã.
Tô Kiến Nghiệp đưa mọi người đến cổng, nhìn cả nhóm đầy khích lệ: "Mọi người hãy cố gắng thi cho tốt nhé, chúc các cháu đều đạt thành tích cao, thi xong chú sẽ đến đón các cháu."
Mọi người rối rít cảm ơn rồi cùng nhau đi vào phòng thi.
Phương Hữu Lan khoác tay Tô Bối: "Tiểu Bối, cậu có hồi hộp không?"
Nghĩ đến việc sắp phải bước vào phòng thi quyết định vận mệnh của mình, Phương Hữu Lan vô cùng căng thẳng.
Tô Bối lại không hề hồi hộp, cô cười an ủi cô ấy: "Hữu Lan, thả lỏng đi, cậu cứ coi như đây là một kỳ thi bình thường, đừng nghĩ nhiều."
Nhưng làm sao có thể bình thường được chứ.
Phương Hữu Lan cau mày: "Nếu thi không tốt thì phải làm sao đây?"
Cô ấy quá lo lắng.
Tô Bối nói: "Đã khôi phục rồi, năm nay không được thì còn có năm sau. Hơn nữa kỳ thi lần đầu chắc chắn không quá khó, tài liệu mình đưa cho cậu không phải cậu đã học hết rồi sao? Phải có lòng tin chứ, cậu nhất định sẽ làm được."