Ông ấy lập tức có hứng thú.
"Những cái khác đâu?"
Tô Bối lấy một bản vẽ từ trong túi ra: "Loại này là cặp sách cho học sinh, hôm nay tôi không mang theo mẫu, ông xem bản vẽ ạ."
Chủ nhiệm Trương nhìn kiểu dáng chưa từng thấy trên bản vẽ, cảm thấy chiếc túi này nhất định sẽ có thị trường nên lập tức quyết định.
Nhận được đơn đặt hàng đầu tiên một trăm chiếc, Tô Bối vui vẻ ra khỏi tòa nhà bách hóa.
Lúc này đã là giữa trưa, Tô Bối quyết định đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.
Khi đi qua một con hẻm, cô tinh mắt nhìn thấy một người quen.
Chu Ý Hành?
Đối diện anh còn có một người phụ nữ đang đứng.
Hai người đang nói chuyện, trông có vẻ không vui.
Tô Bối nép mình vào bức tường ở góc, không phải cô muốn nghe lén đâu, thật sự chỉ là tình cờ thôi.
Phía bên kia.
Chu Ý Hành lấy một phong bì căng phồng từ trong ngực áo ra.
Người phụ nữ kia nhận lấy phong bì, rút ra một xấp tiền rồi khẽ nhíu mày: "Lần này sao ít vậy?"
Tô Bối thò đầu ra nhìn, xấp tiền đó ít nhất cũng phải một hai trăm đồng.
Thế mà còn ít?
Cũng không biết người phụ nữ này là ai.
Giọng người phụ nữ lạnh lùng: "A Ý, cháu cũng biết đấy, chuyến đi này đường xa, riêng tiền xe đã mấy chục đồng, trên đường ăn cơm không cần tiền à, ở nhà khách không cần tiền à? Còn phải lót tay, đến chỗ ông cụ thì chẳng còn lại bao nhiêu."
Tô Bối không hiểu bà ta đang nói gì, chỉ nghe Chu Ý Hành nói: "Gần đây làm ăn khó khăn, hiện giờ chỉ có bấy nhiêu, có thể cho cháu thêm chút thời gian được không? Cháu sẽ gom thêm ít tiền nữa."
Người phụ nữ rất bất mãn: "Bao lâu rồi, sao cháu vô dụng thế? Cháu có biết bọn dì đi một chuyến vất vả thế nào không? Dì thấy cháu chính là không muốn quan tâm đến ông cụ nữa đúng không? Cũng phải, ông cụ bị quy thành phần tử cánh hữu bao nhiêu năm rồi, làm gì có ai còn nhớ đến ông ấy nữa! Thương cho cha già của dì, chỉ có thể chịu khổ ở đó, không có cái ăn cái mặc..."
Người phụ nữ vừa nói vừa sụt sùi khóc.
Tô Bối lộ vẻ kinh ngạc, thì ra Chu Ý Hành liều mạng kiếm tiền như vậy là vì người già này sao?
Lúc này Chu Ý Hành có chút im lặng, anh lại lấy thêm một ít tiền từ trong túi ra: "Đây là tất cả số tiền cháu có hiện giờ cháu chỉ giữ lại tiền xe về, còn lại thím cứ cầm lấy hết đi!"
Người phụ nữ thấy thật sự không còn tiền nữa thì nhận lấy, không mấy hài lòng bỏ đi.
Tô Bối cũng chuẩn bị lặng lẽ rời đi thì thấy Chu Ý Hành đột nhiên quay người, cô vội vàng áp sát lưng vào tường.
Một lúc lâu sau, nghe xung quanh không có động tĩnh gì, cô thở phào nhẹ nhõm quay người lại.
"A!"
Không biết từ lúc nào, trước mặt cô đã có một bóng người cao lớn đứng đó, bóng người bao trùm lấy cô, che khuất cả ánh sáng.
Tô Bối cười gượng: "Ha, ha ha, thanh niên trí thức Chu, thật trùng hợp!"
Cô di những bước nhỏ định rời đi, không ngờ một cánh tay đột nhiên lướt qua tai, chống lên bức tường bên cạnh.
"Trùng hợp sao?"
Bóng anh bao trùm lấy cô, cánh tay vây cô trong một khoảng không gian nhỏ hẹp. Anh ghé sát vào tai cô nói chuyện, luồng khí ấm áp phả vào vành tai cô.
Tim Tô Bối không khỏi đập loạn, hơi thở cũng nín lại.
Đây... Đây chẳng phải là nội dung viết trong tiểu thuyết, gọi là gì nhỉ, kabedon?
Khoảng cách hai người gần trong gang tấc, nhìn khuôn mặt của Chu Ý Hành trước mắt, Tô Bối nuốt nước bọt ừng ực. Lông mi của anh thật rậm, sống mũi thật cao, đôi môi mỏng kia cũng có một đường cong khiến người ta phải suy nghĩ miên man.
Tô Bối có chút không dám nhìn.
Anh đột nhiên khẽ cười một tiếng: "Sao? Để ý tôi rồi à?"
Lời vừa dứt, chút tình ý vừa nhen nhóm trong lòng Tô Bối lập tức tan thành mây khói.
Anh cũng quá tự luyến rồi, nói với con gái những lời như vậy, đây không phải là chơi trò lưu manh sao?