Ngô Mẫn vì bị đình chỉ công tác nên hiện đang ở nhà, mắt cô ấy hơi đỏ, tâm trạng không tốt.
Thấy Tô Bối, cô ấy nặn ra một nụ cười: "Em đến rồi."
Tô Bối và Ngô Mẫn quan hệ khá tốt, thấy cô ấy như vậy có chút đau lòng.
"Chị Ngô, chị đừng buồn nữa, em báo cho chị một tin tốt. Ngô Tiểu Vân đã đồng ý sẽ không đến quấy rầy cậu Hai của em nữa, mụ ta sẽ không làm phiền cuộc sống của hai người nữa đâu."
"Thật sao?"
Mắt Ngô Mẫn sáng lên trong chốc lát.
Rồi lại ảm đạm.
"Cho dù mụ ta đồng ý rồi, nhưng Tiểu Bảo không chịu chấp nhận chị."
Ngô Mẫn cảm thấy rất buồn vì việc thằng bé không chấp nhận mình, kết hôn rồi, cô ấy sẽ là mẹ kế của thằng bé, nếu thằng bé không chịu chấp nhận cô ấy thì cuộc sống có thể tốt đẹp đến đâu?
Tô Bối khoác tay cô ấy: "Chị Ngô, chị không cần nghĩ nhiều thế đâu, Tiểu Bảo chỉ là một đứa trẻ, bị Ngô Tiểu Vân lừa gạt vài câu, chỉ cần chị đối xử tốt với thằng bé, thằng bé có thể cảm nhận được."
Trong lòng Ngô Mẫn lại dấy lên hy vọng.
Sau đó Ngô Tiểu Vân quả nhiên không quấy rầy nữa, hôn sự của Phan Hồng Binh và Ngô Mẫn lại được tiếp tục.
Thoắt cái đã đến ngày cưới, cả nhà Tô Bối dậy sớm đến nhà họ Phan.
Phan Tú Vân ở nhà cùng bà ngoại Phan và mọi người bận rộn, còn Tô Bối thì đi theo Phan Hồng Binh đón dâu.
Hôn lễ không có nghi thức phức tạp gì, mọi người đi tham quan phòng tân hôn của họ.
Trong phòng tân hôn bày đủ các loại đồ vật.
Bộ tứ thời, tem phiếu, trang bị đầy đủ.
Bình giữ nhiệt, bộ ấm trà, chậu rửa mặt và các loại đồ dùng mang màu sắc vui mừng khác khiến mọi người nhìn mà ngưỡng mộ không thôi.
Hôn lễ diễn ra rất thuận lợi, Ngô Tiểu Vân từ đầu đến cuối không hề xuất hiện, cho đến khi mọi chuyện đã ổn thỏa, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Điều họ không biết là trong lúc họ đang ăn tiệc, hai đồng chí công an đã tìm đến nhà họ Ngô.
Tô Bối không tố cáo.
Cô cũng từng cân nhắc có nên tố cáo hay không, dù sao chuyện này cũng quá lớn.
Ngay lúc cô đang do dự, bà Tôn có lẽ đã nghĩ thông suốt các mối liên quan nên tự mình đến đồn công an trình báo.
Người nhà họ Phan biết chuyện này thì đã là ngày thứ hai. Nghe nói Ngô Tiểu Vân đã giết người, mọi người đều rất bùi ngùi.
Nhưng cũng chỉ là bùi ngùi mà thôi.
Ngày tháng dần trôi, hai năm nay Tô Bối vẫn luôn nỗ lực học tập, phấn đấu vươn lên. Vì năm nay sẽ thi đại học, cô phải đạt thành tích xuất sắc để thi vào Đại học Thủ Đô.
Đây là mục tiêu của cô, cũng là lời hứa của cô với Chu Ý Hành.
Nhưng hiện cô vẫn là nhân viên của xưởng, công việc cần làm cũng không bỏ bê. Một lô đơn hàng mới lại đến, Tô Bối đến xưởng giúp đỡ thì nghe thấy một nhóm người đang xì xầm bàn tán.
Tô Bối hỏi ra mới biết, thì ra là mấy người Tô Lão Tứ đã trở về.
Trước đây Tô Lão Tứ và Vương Chí Cương bị kết án ba năm cải tạo lao động, bây giờ được thả về trước thời hạn.
Vừa rồi có người nhìn thấy hắn và Vương Chí Cương ở đầu làng, bây giờ người đã về đến nhà rồi.
Tô Lão Tứ bị kết án ba năm là do mâu thuẫn với gia đình Tô Kiến Nghiệp, hắn trở về, bên nhà cũ cũng không gọi họ qua.
Cả nhà cũng coi như không biết.
Vốn tưởng rằng mọi người nước sông không phạm nước giếng là được, không ngờ ngày hôm sau Tô Lão Tứ lại đến nhà.
Tô Lão Tứ ở ngoài ba năm, trông đã thay đổi rất nhiều, tuy mới ngoài hai mươi nhưng trông có vẻ từng trải.
Trên tay hắn xách một ít đồ, vào cửa liền gọi một tiếng "Anh Hai".
Tô Kiến Nghiệp đã sớm thất vọng về người em này, không muốn để ý đến hắn, nhưng người đã vào cửa, không thể không nói chuyện.
"Chú đến đây có việc gì?"
Tô Lão Tứ đặt đồ xuống, có chút lúng túng: "Anh Hai, tôi đến để xin lỗi. Trước đây là do tôi không hiểu chuyện, đã làm ra chuyện sai trái như vậy, xin lỗi anh!"