Năm 1974. nước Hoa.
Công xã Ngũ An, đại đội Bình An.
Tô Bối vừa mới cắt xong hai sọt cỏ lợn cho đại đội, vừa vác sọt vào sân sau nhà mình thì nghe thấy tiếng một người phụ nữ đang oang oang nói chuyện trong nhà.
"Nhà họ Vương người ta ăn lương thực nhà nước cung cấp, có thể để mắt đến con gái nhà chị thì chị nên mừng thầm đi, 300 tệ đấy, cả đời này của chị chắc cũng chưa từng thấy bao giờ, vậy mà chị còn không vui nữa, thật sự coi con gái nhà mình là cục vàng cục bạc gì à, tôi nói thế này nhé, cái nhà của chị đây có đập ra, đến xương vụn cũng đem lên cân thì cũng không đáng giá 300 tệ này đâu!"
"Đúng là con nhà lính tính nhà quan, làm gì cũng không nên thân, nếu không phải vì con gái nhà chị đã học hết cấp ba thì có đến lượt nhà chị không? Được rồi, chuyện hôm nay cứ quyết định như vậy đi! Tìm cho con gái chị bộ quần áo nào tốt một chút, không được thì đi mượn một bộ, quần áo gì mà rách rưới thế này , đừng làm mất mặt nhà họ Vương người ta!"
Tô Bối nhíu mày, ghé đầu nhìn vào cửa sổ thì thấy thím Hai Chu của đại đội đang ngồi trong nhà cô, ra vẻ chỉ tay năm ngón.
Mẹ cô bị tức đến nỗi mặt mày xanh mét, chỉ vào đối phương, miệng cứ "bà, bà, bà" mà không nói nên lời.
Tô Bối lập tức ném cái sọt trên lưng xuống, xắn tay áo đi vào trong nhà.
"Bà là cái thá gì mà định đoạt thay tôi, nhà họ Vương tốt thì bà tự đi mà gả qua đó, đừng có đến nhà tôi gây chuyện, tưởng ai cũng thấy tiền là sáng mắt như bà chắc, tôi nói cho bà biết, mẹ tôi mà có mệnh hệ gì thì không ai yên ổn đâu!"
Tô Bối vỗ lưng cho mẹ mình, khuôn mặt tròn nhỏ sa sầm nhìn thím Hai Chu: "Nhà tôi nghèo, không trèo cao được gia đình như vậy, cũng không chứa nổi đôi chân quý giá của bà, nếu bà còn không đi, có tin tôi cùng quẫn lên rồi sẽ đập bà ra bán xương vụn không hả?"
Thím Hai Chu không ngờ cô đột nhiên trở về, bị những lời này làm cho tức đến lộn ruột: "Được lắm, con ranh con đanh đá nhà mày, có ai nói chuyện với người lớn như mày không? Có chút giáo dục nào không?"
"Bà có giáo dục mà chạy đến nhà người khác sủa bậy à, người lớn nhà tôi vẫn còn ở đây, cần bà làm chủ cho tôi sao? Tôi thấy cả cái đại đội Bình An này, người vô giáo dục nhất chính là bà đấy!"
Bị một đứa con nít sỉ nhục như vậy, thím Hai Chu tức thì nổi giận, sợi dây lý trí trong đầu "phựt" một tiếng đứt phăng.