"Thôi đi, chúng ta đều có quần áo mới rồi, chỗ này cứ mang đi bán hết đi!"
Tô Bối biết họ không nỡ, liền lấy số tiền bán được hôm nay ra. Hai cọc tiền lớn đặt ngay trước mặt khiến hai vợ chồng nín thở.
"Đây... Đây là từ đâu ra?"
Tô Bối đáp: "Hôm nay ở bưu điện con kiếm được một tờ lưng xanh, đây là tiền bán được. Ba mẹ, chúng ta có tiền rồi, không cần phải quá khắt khe với bản thân đâu."
Hai vợ chồng rất vui, nhiều tiền như vậy đủ mua biết bao nhiêu thứ!
Lần này hai người cũng không tiếc vải nữa, bèn chọn thêm một ít giữ lại.
Phan Tú Vân bảo: "Lúc nào rảnh, chúng ta đến nhà bà ngoại con một chuyến, mang những thứ này cho họ."
Những năm nay nhà họ Phan cũng giúp đỡ họ không ít. Giờ họ có đồ tốt, nghĩ đến nhà họ Phan cũng là điều dễ hiểu.
Tô Kiến Nghiệp dĩ nhiên không có ý kiến.
Còn về nhà họ Tô, Tô Kiến Nghiệp thở dài. Cho một ít đồ cũng không sao, nhưng dễ gây ra rắc rối lớn, thôi thì bỏ đi.
"Đúng rồi."
Tô Bối kể lại chuyện gặp Từ Chí Quốc lúc trước. Nghe tin gã dám cướp đồ của con gái mình, Tô Kiến Nghiệp chỉ muốn nhảy dựng lên đi đánh người, nhưng điều quan trọng hơn lúc này là họ đã bị để ý.
"Tiểu Bối, gần đây con đừng đến công xã nữa."
Phan Tú Vân cảm thấy cuộc sống hiện giờ đã rất tốt, có ăn có mặc, không cần thiết phải mạo hiểm.
Tô Bối gật đầu: "Con cũng nghĩ vậy."
Kiếm tiền thì tốt, nhưng an toàn quan trọng hơn.
Cô kể lại chuyện đã hẹn với dượng Hai, lại nhắc đến người phụ nữ đi cùng chuyến xe với mình bên thế giới hiện đại.
Phan Tú Vân lo lắng nói: "Hay là bên đó con cũng đừng đi nữa."
Dù sao họ cũng không phải người ở đó, lỡ bị lộ thì phải làm sao?
Tô Bối mím môi suy nghĩ một lát rồi nói: "Hay là chúng ta thuê một căn nhà ở bên đó đi!"
Cho dù họ không còn đầu cơ trục lợi nữa thì sau này cũng sẽ phải đến đó mua đồ. Đi đi về về khó tránh khỏi gặp người quen, chi bằng thuê một căn nhà, trở thành cư dân ở đó.
Hai vợ chồng nghe vậy thì có chút ngơ ngác.
Thật sự là ở chỗ họ hoàn toàn không có chuyện thuê nhà, nên họ không có khái niệm gì về việc này.
Nhưng hai người đều ủng hộ quyết định của Tô Bối. Nếu họ thuê căn sân hoang đó, sau này ra vào sẽ không bị người khác nghi ngờ nữa!
Mấy người quyết định xong liền đi ngủ sớm, nhưng không ai ngủ say, lúc nào cũng lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa sổ.
Tô Bối đã hẹn với dượng Hai, bảo dượng ấy tối đến.
Nửa đêm, cửa sổ sau nhà họ Tô bị gõ. Cả nhà vốn đã không ngủ, nghe thấy tiếng động liền lập tức dậy.
"Đến rồi!"
Bên ngoài là Trần Giải Phóng, đi cùng với dượng ấy còn có một người đàn ông khác.
Thấy họ đã dậy, dượng ấy nhỏ giọng hỏi: "Anh rể, hàng chuẩn bị xong chưa ạ?"
"Chuẩn bị xong rồi."
Tô Kiến Nghiệp đưa vải trong nhà ra, rồi lại nhảy ra khỏi cửa sổ xuống hầm chứa.
Trên tay ông cầm một chiếc đèn pin, vừa bật lên, xung quanh liền sáng bừng.
"Anh rể, anh còn có cả đèn pin à?"
Tô Kiến Nghiệp sững sờ đáp: "Lần này không có, nếu chú cần thì lần sau anh lấy cho."
Tô Bối lúc này cũng đã ra ngoài, theo Tô Kiến Nghiệp khuân đồ từ hầm chứa ra. Lần này đồ nhiều, gùi mà hai người mang theo hoàn toàn không chứa hết. Tô Bối và Tô Kiến Nghiệp mỗi người đeo một cái, đi một mạch đến đầu đại đội.
Ở đó có một chiếc xe bò đang đỗ, một người đàn ông đang đợi sẵn.
Trần Giải Phóng bắt chước tiếng chim hót. Người bên kia lập tức nhảy xuống xe: "Về rồi à."
Trần Giải Phóng ừ một tiếng, mấy người đặt đồ lên xe bò.
Nơi này đã cách xa nhà dân, Trần Giải Phóng cuối cùng cũng có thể nói chuyện. Dượng ấy giới thiệu hai người đàn ông cho hai cha con Tô Kiến Nghiệp: "Hầu Tử, Mao Đầu, đều là anh em của em, sau này sẽ cùng em làm việc."