Khương Điềm thoáng ngẩn ngơ trước nụ cười của cô: "Cậu cười lên trông đẹp thật."
Bất ngờ được khen như vậy, Tô Bối ngớ ra, trên mặt lộ vẻ ngây ngô, Khương Điềm càng thấy cô đáng yêu hơn.
"Em gái, cậu muốn tìm gì thế?"
"À, có loại đồ nào giá rất rẻ, kiểu dáng cũ một chút không, giống như đồ lau tay lau mặt gì đó ấy?"
Mấy thứ này Khương Điềm thật sự không rành, nhưng bà cụ Khương thì biết!
"Cháu tìm mấy thứ đó à, vậy thì hỏi đúng người rồi. Đi, theo bà, bà tìm cho cháu."
Bà ấy dẫn Tô Bối đến góc kệ hàng, rồi ngồi xổm xuống lục lọi tầng dưới cùng, vừa lục vừa nói với Tô Bối: "Bây giờ người ta không thích dùng mấy thứ đó nữa, cứ nghĩ đồ đắt tiền mới tốt. Thật ra hàng nội địa cũ của chúng ta mới tốt, lại còn rẻ. Đây, cháu xem cái này thế nào?"
Tô Bối nhận lấy thứ bà Khương đưa, mắt liền sáng lên. Đây không phải là dầu dưỡng da vỏ sò sao?
Tô Bối lập tức ngồi xổm xuống, nhìn thấy mấy loại đồ mà thời đại của cô cũng có, dầu dưỡng da vỏ sò, kem Đại Hữu Nghị, còn có cả hộp Bách Tước Linh bằng sắt dẹt màu xanh lam mà cô từng thấy ở nhà dì Hai.
Đây đều là đồ tốt, có tiền cũng không mua được, Tô Bối liền bắt đầu chất vào xe đẩy của mình.
Bà Khương thấy điệu bộ này của cô cũng hứng thú, bèn mua theo mấy hộp, rồi lại dẫn họ đến khu đồ dùng hàng ngày, cũng làm y như vậy, lục lọi ở tầng dưới cùng tìm ra đủ loại đồ dùng kiểu dáng cũ.
Nhưng ở đây có nhiều kiểu dáng cô chưa từng thấy, có lẽ là của những thời đại sau này. Tô Bối lựa một hồi, chọn ra mấy món không quá khác biệt.
Bà Khương còn có đồ mình cần mua nên mấy người bèn chia tay ở đây. Tô Bối tính toán chỗ đồ này cũng chỉ tốn mấy chục tệ, bèn dẫn Tô Kiến Nghiệp đi thẳng đến khu bán kẹo, lần trước cô đã thấy ở đây có kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Mua kẹo xong, hai người lại đến quầy bán gạo mua một ít. Lúc tính tiền, hai cha con nghe thấy "cái giá trên trời" 100 tệ mà đau lòng đến co rúm.
Hai bà cháu nhà họ Khương đang xếp hàng ngay sau, bà Khương gọi họ lại.
"Nhóc con, bà vừa nhớ ra, trên con phố này của chúng ta có một cửa hàng hai tệ, đồ bên trong giá rẻ lắm, cháu có rảnh thì qua đó xem thử."
Tô Bối nghe vậy mắt sáng lên: "Bà ơi, bà nói cửa hàng đó ở đâu ạ? Lát nữa cháu đi xem ngay."
Bà Khương nghĩ cũng được, bèn nói: "Từ đây đi ra rồi rẽ phải, đi đến ngã rẽ đầu tiên, vừa quẹo là thấy ngay. Nhà người ta suốt ngày mở loa to, cháu đi đến gần là nghe thấy thôi."