Chương 24: Thanh niên trí thức Chu, chào buổi sáng!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:28:17

Cuối cùng, cái tên Tô Hải thuộc về nhà chú Tư. Nhìn dáng vẻ hưởng thụ của em trai, Tô Bối cười nói: "Đây là kẹo Đại Bạch Thỏ đấy, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu, tất nhiên là ngon rồi." Cô có ý định bảo Tô An để dành cho em ba Tô Hồ một viên, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Thứ này không phải là thứ mà gia đình như họ nên có, lỡ bị hỏi đến thì rất khó giải thích. Cô lại cảnh cáo hai em một lần nữa: "Chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài, nhớ kỹ đấy." "Vâng, nhớ rồi, chị phiền thật đấy." "Thằng nhóc quỷ!" Không quan tâm hai đứa nhỏ nữa, Tô Bối cùng ba mẹ nghiên cứu những món đồ mua về, phân loại chúng rồi cho vào gùi, chuẩn bị tranh thủ thời gian mang ra chợ đen bán. Hôm nay Tô Kiến Nghiệp đã xin nghỉ một ngày, ngày mai kiểu gì cũng phải đi làm, Tô Bối bèn đề nghị để mình đến Công xã. "Ba, mẹ, con đã hẹn với chị ấy rồi, ngày mai đi thêm một chuyến nữa. Hai người yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu. Chị ấy nói con là em họ xa của chị ấy, mọi người xung quanh đều muốn mua đồ nên sẽ không đi tố cáo đâu." Nhưng Phan Tú Vân vẫn không yên tâm lắm, dù sao cô cũng là con gái, lỡ bị người ta lừa, xảy ra chuyện gì thì hối hận cũng không kịp. Tô Bối lập tức ôm lấy cánh tay bà làm nũng: "Mẹ, mẹ cứ để con đi đi mà. Nếu mẹ không yên tâm thì mau dưỡng bệnh cho khỏe, sau này hai mẹ con mình cùng đi." Phan Tú Vân được dỗ dành cũng xuôi lòng, thở dài nói: "Vậy con phải cẩn thận đấy. Hay là con đến nhà dì Hai đi, dù sao cũng là họ hàng nhà mình, đáng tin hơn người ngoài." Lời này Tô Bối rất tán thành, cô gật đầu: "Con biết rồi mẹ, ngày mai con sẽ đến nhà dì Hai xem thử." Chuyện đã quyết, trời cũng không còn sớm. Vì đã mua dầu hỏa mới nên tối đó nhà họ Tô ngủ muộn hơn một chút để thu dọn xong xuôi mọi thứ. Vì ngày mai chỉ có một mình Tô Bối nên Phan Tú Vân lo sẽ đè nặng lên người cô, bèn bảo cô mang ít đồ đi, chỉ chọn những thứ khan hiếm nhất. Sáng sớm hôm sau, Tô Bối đã dậy từ sớm. Tranh thủ lúc các đội viên chưa đi làm, cô đã rời khỏi đại đội. Không ngờ vừa đi đến đầu thôn, lúc ngang qua sân thanh niên trí thức thì lại đụng phải một bóng người đi ra. Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Bối cười rạng rỡ: "Thanh niên trí thức Chu, chào buổi sáng!"