Chương 392: Cô keo kiệt sao?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:50:12

Tô Bối cảm thấy có lý, mặc dù nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nhưng chỉ cần cô ta không trút giận lên họ, ai thèm quan tâm đến cô ta chứ? "Được ạ, vậy có thời gian con sẽ qua xem." Tô Bối không phải nói cho qua chuyện, ngày hôm sau cô đã qua đó. Bà cụ Tô trông khá khỏe mạnh, nhìn thấy cô, hiếm khi không tỏ vẻ khó chịu. "Qua rồi à?" "Bà." Tô Bối gọi một tiếng rồi cũng không nói nhiều: "Cô út của cháu đâu ạ?" "Ở trong phòng nó đấy, cháu vào đi!" Tô Bối vào phòng của Tô Quế Lan, trong phòng rất sạch sẽ. Chăn đỏ rực đã được chuẩn bị sẵn, chậu rửa mặt, phích nước các loại cũng đầy đủ. Trông có vẻ như chỉ chờ ngày cưới. Tô Bối hỏi: "Có gì muốn cháu giúp không?" Tô Quế Lan gọi cô ngồi, sau đó nói: "Cũng không có gì, chuẩn bị gần xong rồi. À đúng rồi, cô nghe nói cháu từng thiết kế áo cưới cho người khác, làm cho cô một bộ đi!" Mặc dù cuộc hôn nhân này không phải là điều cô ta mong đợi, nhưng đã kết hôn rồi, cô ta cũng muốn thật xinh đẹp. Tô Bối không ngờ lại là chuyện này, có chút không muốn. Với mối quan hệ của hai người họ, cô không muốn tốn nhiều công sức như vậy để vẽ cho cô ta. Tô Quế Lan nhận ra, vẻ mặt có chút không vui, nhưng không nổi đóa như trước. "Dù sao cô cũng là cô của cháu, đừng có keo kiệt như vậy!" Cô keo kiệt sao? Tô Bối suy nghĩ một lúc rồi nói: "Gần đây cháu cũng không có cảm hứng gì, hay là cô cứ theo mẫu cháu từng vẽ trước đây rồi tìm thợ may làm một bộ." Tô Quế Lan không chịu. Cô ta tìm cô là vì muốn có một bộ độc nhất vô nhị. "Nếu cháu không muốn thì thôi, về đi!" Tô Bối nhướn mày, hiếm có nha, Tô Quế Lan tức giận mà lại không nổi khùng. Cô quay người ra khỏi nhà họ Tô, sau khi về liền kể lại chuyện này cho vợ chồng Tô Kiến Nghiệp nghe. Phan Tú Vân khịt mũi một tiếng: "Cô ta cũng dám nghĩ thật, bản vẽ đó nói vẽ là vẽ ra được sao? Nghe cô ta nói thì nhẹ nhàng quá." Lời của Tô Kiến Nghiệp bị nghẹn lại. "Cha nó nói có phải không?" Tô Kiến Nghiệp giật giật khóe miệng, ngoài việc đồng tình với bà ra, ông cũng không biết mình còn có thể nói gì. Tô Bối đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Vậy cô út cưới thì hai người tặng gì ạ?" Phan Tú Vân đáp: "Cũng không có gì để tặng, tặng một bộ quần áo, một tấm vỏ chăn thôi!" Nếu là nhà khác thì cũng không phải ít, nhưng nghĩ đến bà cụ Tô, Tô Bối không khỏi hỏi: "Nhà cũ có đồng ý không?" Thế nào cũng gây chuyện cho mà xem. Trước đây còn đòi nhà họ xe đạp, đòi tiền nữa chứ. Phan Tú Vân nói: "Em mặc kệ cô ta có muốn hay không, bây giờ trong tay em cũng không có tiền." Đúng vậy, tiền trong nhà đều dùng để mua nhà cho Tô Bối hết rồi, lấy đâu ra tiền nữa. Lúc này Tô Bối mới nhớ ra những thứ mình mang về, cô lấy tiền từ trong túi hành lý ra. "Mẹ, mẹ cầm số tiền này đi, con không cần dùng đến." Phan Tú Vân xua tay: "Được rồi, tiền này con cứ giữ đi, đại đội chúng ta sắp chia điểm công rồi, chẳng lẽ còn thiếu chút tiền này sao." Tô Bối nghĩ cũng phải, liền cất đi, rồi nói với họ về ý tưởng trước đó của mình. "Cha, mẹ, hai người có biết không? Cấp trên đã ra văn bản, sau này có thể làm hộ kinh doanh cá thể rồi." "Thật không?" Tuy hai người cũng biết chuyện này nhưng không gì vui bằng tin tức thực tế. "Đương nhiên là thật rồi!" Cô hắng giọng: "Con có một ý tưởng, con muốn mở một cửa hàng ở bên đó." Hai vợ chồng nhìn nhau, Phan Tú Vân cau mày: "Việc này có được không?" Bây giờ đều là kinh tế tập thể, cho dù cho phép hộ kinh doanh cá thể, liệu có để một học sinh như cô đi mở cửa hàng không? Tô Bối đáp: "Con chắc chắn là không được, con đang nghĩ xem có nên tìm người hợp tác không. Hàng xóm cạnh nhà chúng ta có một chị gái làm nghề thợ may, hai người nói xem con hợp tác với cô ấy thì thế nào?"