Người thua phải chấp nhận hình phạt.
Hình phạt là gì?
Dán giấy lên mặt!
Trò chơi này một ván rất nhanh, chẳng mấy chốc, người thua đầu tiên đã xuất hiện.
Giang Viện kinh hãi nhìn Trương Tinh đang cầm tờ giấy, liếm lên tờ giấy một cái.
"Cậu đừng qua đây!"
Trương Tinh nở nụ cười như mụ phù thủy: "Hừ hừ, bẹp! Đưa đây nào!"
Tờ giấy dính bẹp lên trán Giang Viện, cả người cô ấy ngây ra tại chỗ.
"Trương Tinh, mình giết cậu!"
Trương Tinh đứng dậy bỏ chạy, vừa chạy vừa kêu cứu, khiến mọi người cười phá lên.
Cuối cùng, Giang Viện vẫn phải dán tờ giấy này bắt đầu ván tiếp theo.
Còn Trương Tinh thì mang theo đòn tấn công nước bọt của mình, tiếp tục đại sát tứ phương.
Trong phút chốc, căn phòng tràn ngập tiếng cười vui vẻ.
Chơi xong bài, mọi người vẫn chưa thỏa mãn, Tô Bối cũng chơi rất vui: "Mình còn biết vài trò chơi nhỏ nữa."
Cô nói ra trò "Thật hay Thách" và "Ma Sói", mấy người nghe xong đều rất hứng thú.
Mọi người dứt khoát bỏ qua "Thật hay Thách", chọn chơi "Ma Sói".
Bởi vì mọi người đều không muốn tiết lộ bí mật của mình trước mặt người khác, cũng không dám đối mặt với những thử thách quá lớn.
Vẫn là Ma Sói an toàn hơn.
Tô Bối thật ra cũng chưa từng chơi Ma Sói, chỉ xem người khác chơi, cô nói lại luật chơi một lần, xác nhận mọi người đã hiểu rồi bắt đầu.
Trò chơi này không giống như Rút bài rùa, đây là cuộc đấu trí về tài ăn nói, thử thách khả năng phân tích và phán đoán, không có bản lĩnh thì không chơi được.
Người đầu tiên không chơi được chính là quán quân của trò Rút bài rùa, bạn học Trương Tinh.
Cầm một lá bài Phù Thủy, đêm đầu tiên cô ấy đã đầu độc chết Tiên Tri Tôn Bân.
Mặt Tôn Bân méo xệch, tức giận đến mức nhảy dựng lên.
"Trương Tinh, cô có biết chơi không hả?"
Trương Tinh cũng không chịu thua, đứng phắt dậy: "Nói tôi không biết chơi, anh thì biết chơi chắc? Lời nói của anh nghe đã thấy giả rồi, đầu độc chết anh thì sao nào, đồ gà mờ!"
"Cô mới là đồ gà mờ!"
Hai người cãi nhau, không ai nhường ai, mấy người còn lại cạn lời, vội vàng can ngăn hai bên.
Chơi mãi đến khi trời tối, Tô Bối mang bộ bài trả lại, cảm ơn Trương Tùng rồi mới rời đi.
Trên đường về, Diêu Tư đi cùng Chu Lãng, Tô Bối đi cùng Chu Ý Hành, Trương Tinh và Tôn Bân cãi nhau, Giang Viện đành phải khoác tay Chu Tề, nhìn mấy người với vẻ mặt ghét bỏ.
Mấy người chia tay ở cổng trường, trên đường về, Trương Tinh vẫn còn hơi tức.
"Diêu Tư, anh họ của cậu sao chẳng ga lăng chút nào cả!"
Diêu Tư cười ha ha: "Anh trai mình không lịch lãm, cậu cũng chẳng phải thục nữ, hai người đúng là trời sinh một cặp."
Trương Tinh: "(⊙-⊙)"
"Ai trời sinh một cặp với anh trai cậu chứ, cậu đừng có nói bậy!"
Mặt cô ấy đỏ bừng, không biết là vì giận hay vì ngượng.
Mấy người cười phá lên làm Trương Tinh tức đến dậm chân.
Lúc này Diêu Tư đột nhiên suỵt một tiếng: "Suỵt!"
Mấy người nhìn Diêu Tư, bất giác hạ thấp giọng.
"Có chuyện gì vậy?" Tô Bối hỏi.
Diêu Tư chỉ vào rừng cây nhỏ phía trước: "Các cậu xem kia là ai?"
Ai?
Mấy người nhìn về phía rừng cây nhỏ, thấy một nam một nữ đang ôm nhau rất chặt, đang...
"Họ đang hôn nhau!" Trương Tinh giật mình, vội vàng che miệng lại.
"Đó là Lưu Đại Ni à?"
Mấy người đã nhận ra, thậm chí Tô Bối và Giang Viện còn nhận ra người đàn ông kia.
Chính là người đàn ông trung niên đã gặp trước đó.
"Chậc chậc chậc!" Giang Viện bĩu môi: "Chẳng có gì hay ho, chúng ta mau đi thôi!"
Cô ấy quay người bỏ đi, Tô Bối và Diêu Tư theo sát phía sau. Đi được vài bước, ba người phát hiện hai người còn lại không theo kịp.
Quay đầu lại nhìn, thấy Trương Tinh đang xem rất hứng thú.
Chu Tề đầy vẻ kinh ngạc: "Cái... Cái tay của người đàn ông kia..."
Cô ấy thấy tay người đàn ông kia luồn vào trong vạt áo.
Giang Viện vội che mắt Chu Tề: "Trẻ con trẻ cái, đừng có nhìn bậy!"
Còn Trương Tinh thì bị Tô Bối và Diêu Tư mỗi người một bên kẹp nách kéo về ký túc xá.