Ông cụ Trần đã ngủ, hai người lặng lẽ rời khỏi giường, ra ngồi bên cửa sổ.
Chu Ý Hành nhìn chiếc bánh kem đặt một bên, hỏi: "Sao lại mua bánh kem?"
Anh nhớ hôm nay không phải sinh nhật Tô Bối.
Tô Bối mím môi: "Cũng không có gì, tự nhiên thèm, vốn định ăn cùng anh và ông Trần..."
Kết quả lại xảy ra chuyện này.
Chu Ý Hành vừa rồi thật sự sợ hết hồn, biết ông ngoại không sao, anh cũng có tâm trạng nói chuyện.
"Có chuyện gì đáng ăn mừng sao?"
Bánh kem giá không hề rẻ, thường chỉ có sinh nhật hoặc những dịp quan trọng người ta mới mua. Tô Bối tuy không thiếu tiền, nhưng theo hiểu biết của Chu Ý Hành về cô, nếu không có chuyện gì, cô sẽ không mua.
Đã nói đến đây, Tô Bối liền kể lại sự việc.
Chu Ý Hành nghe xong liền vui vẻ nói: "Vậy thì đúng là chuyện cần ăn mừng, tiếc là ông ngoại không ăn được, vậy hai chúng ta ăn nhé?"
"Còn có thể chia cho bác sĩ y tá nữa."
Nghĩ vậy, Tô Bối liền mở hộp bánh kem, dùng dao chia bánh ra.
Cô và Chu Ý Hành mỗi người giữ lại một phần, phần còn lại mang đi chia cho các bác sĩ và y tá.
Ngày thường mọi người ít khi ăn bánh kem, nên đều vui vẻ nhận lòng tốt của Tô Bối, bọn họ cũng nhiệt tình với hai người hơn hẳn.
Lúc này đã là 9 giờ tối, Chu Ý Hành phải ở lại bệnh viện chăm sóc ông cụ Trần, nhưng Tô Bối ngày mai còn phải đi làm.
"Tiểu Bối, em về đi, mai còn phải dậy sớm."
Tô Bối cũng biết mình ở đây chẳng giúp được gì, liền đứng dậy: "Vậy được, em về trước đây."
Chu Ý Hành muốn tiễn cô, nhưng chỗ ông cụ Trần cũng không thể rời người, Tô Bối liền nói: "Không sao, không cần lo lắng, anh ở đây trông ông Trần cho tốt nhé!"
"Vậy em đi đường cẩn thận."
"Yên tâm!"
Ông cụ Trần vẫn đang ngủ nên Tô Bối cũng không chào ông ấy, được Chu Ý Hành tiễn ra khỏi phòng bệnh.
"Anh vào đi!"
Tô Bối xua tay, không để Chu Ý Hành tiễn nữa.
Đi trên hành lang bệnh viện, Tô Bối đột nhiên phát hiện một bác sĩ đi phía trước trông rất quen.
"Chu Lãng!"
Cô gọi một tiếng, người đó quay đầu lại, quả thật là Chu Lãng.
"Tô Bối? Sao cô lại đến bệnh viện?"
Tô Bối nhìn chiếc áo blouse trắng trên người Chu Lãng: "Anh không phải ở bệnh viện số 1 sao, sao lại chạy đến đây?"
Chu Lãng cười nói: "Chuyển công tác một chút."
"Ồ."
Tô Bối cũng không hỏi kỹ mà trả lời câu hỏi của Chu Lãng.
"Ông ngoại của Chu Ý Hành nhập viện, tôi qua xem."
Chu Lãng không quá thân thiết với họ, cũng không quen ông cụ Trần, Tô Bối chỉ nói đơn giản rồi hỏi thăm Diêu Tư.
"Tiểu Tư gần đây có khỏe không?"
Cô bận rộn công việc, họ cũng đã một thời gian không gặp.
Chu Lãng gật đầu: "Rất tốt."
Anh ấy suy nghĩ một lát rồi đưa ra quyết định: "Tiểu Bối, Tiểu Tư cô ấy có thai rồi, cô có rảnh thì qua thăm cô ấy."
Tô Bối lập tức ngây người.
"Có thai?"
Cô nhíu mày: "Hai người đăng ký kết hôn chưa?"
Chu Lãng: "... Chưa."
Ối chà, chưa cưới đã có bầu, hai người này gan cũng không nhỏ.
"Vậy được, tôi sẽ tranh thủ qua thăm cô ấy."
Tô Bối không nói nhiều với Chu Lãng, bên kia có người gọi bác sĩ Chu, hai người liền chia tay.
Trên đường về, Tô Bối cứ suy nghĩ về chuyện của Diêu Tư, hai người này hẹn hò bao nhiêu năm, luôn giữ chừng mực, sao đột nhiên lại đưa ra quyết định này?
Nhưng cô nghĩ cũng vô ích, vẫn phải tranh thủ đi thăm người ta.
Ông cụ Trần ở bệnh viện quan sát hai ngày, cuối cùng cũng xuất viện, hai ngày này mỗi ngày tan làm Tô Bối đều qua thăm.
Sức khỏe của ông cụ Trần không hề hồi phục, thật ra bác sĩ khuyên ông ấy nên ở lại bệnh viện nhưng ông cụ Trần không muốn.
Ông ấy không muốn ngày nào cũng nằm trên giường, không thích mùi nước khử trùng của bệnh viện, Chu Ý Hành không lay chuyển được ông ấy đành phải đồng ý.
Ngày xuất viện đúng vào Chủ nhật, sáng sớm Tô Bối đến bệnh viện, Chu Ý Hành đã đang thu dọn đồ đạc.