Ngô Mẫn nghe vậy cười cười: "Xưởng của bên chị chỉ được cái này, dù bên ngoài có nóng đến đâu, bọn chị cũng không thấy nóng."
"Chứ còn gì nữa, xưởng của các chị đúng là tốt thật, nếu không phải em có đơn vị rồi thì cũng muốn đến xưởng của các chị làm."
Tô Bối nói như vô tình.
Ngô Mẫn cũng không nghĩ nhiều, giúp Tô Bối buộc thùng lên ghế sau xe đạp: "Xưởng của bên chị làm sao có đãi ngộ tốt bằng xưởng dệt huyện, em đến xưởng chị làm vì cái gì chứ?"
"Vì mát mẻ chứ sao!"
"Ha ha ha ha."
Cả hai đều bật cười.
Tô Bối chào tạm biệt Ngô Mẫn, đạp xe về đại đội.
Suốt đường đi, cô đều suy nghĩ về chuyện này. Lúc này vẫn chưa đến giờ tan làm, Tô Bối đến ruộng trước.
Trời quá nóng, các xã viên đều đang nghỉ mát dưới bóng cây. Tô Bối đạp xe vừa đến, lập tức có người nhìn thấy.
"Mau nhìn kìa, không phải là con bé nhà họ Tô sao? Thứ nó chở hình như là thùng kem que!"
Nghĩ đến que kem mát lạnh, miệng mọi người càng thêm khô khốc.
"Vẫn là Tô Lão Nhị nhà người ta có phúc, con gái nhà người ta đến đưa kem que kìa."
"Ha ha, đừng có ghen tị nữa. Thùng to như vậy, chắc chắn không ít, có khi cậu cũng được thơm lây đấy!"
Trong lúc mọi người nói chuyện, Tô Bối đã đến gần.
"Đại đội trưởng, bí thư bảo tôi mang kem que đến cho mọi người đây ạ!"
Mọi người nghe vậy lập tức phấn chấn, xông đến giúp Tô Bối dỡ thùng xuống, không thể chờ đợi mà bắt đầu tranh nhau lấy kem.
Sau khi chia mỗi người một que, Tô Bối chở thùng về đại đội, đưa cho bí thư xong lại đến xưởng, cuối cùng là trường học.
Đến tiểu học Bình An, Tô Bối chưa đến gần đã thấy một bóng người quen thuộc.
Chu Đại Ni đang đứng trước cửa văn phòng, mà đối diện cô ta còn đứng một người cao ráo chân dài, là Chu Ý Hành.
Đây là tình huống gì?
Tô Bối không lập tức tiến lên mà xuống xe ở góc khuất họ không nhìn thấy để hóng chuyện.
"Thanh niên trí thức Chu, đây là nước đậu xanh em nấu. Trời nóng, anh uống cho giải nhiệt."
Chu Đại Ni mặt đỏ bừng nhìn chằm chằm Chu Ý Hành trước mặt, ánh mắt mềm mại như có thể vắt ra nước.
Vẻ mặt của Chu Ý Hành thì không được tốt cho lắm, mặt mày cau có: "Không cần, tôi không thích uống."
Anh quay người định đi vào, Chu Đại Ni liền lách người chặn cửa: "Anh có phải sợ người khác nói bậy không? Anh yên tâm, em sẽ giúp anh giải thích. Anh cứ cầm đi, em nấu hai tiếng đồng hồ đấy!"
Cô ta nhìn chằm chằm Chu Ý Hành, càng nhìn tim càng đập nhanh. Người đàn ông đẹp trai như vậy, cô ta nhất định phải theo đuổi cho bằng được.
Cho dù phải dùng thủ đoạn như Tô Quế Lan kia cũng được.
Vẻ mặt Chu Ý Hành có chút không kiên nhẫn: "Đồng chí Chu Đại Ni, tôi đã nói không cần. Tôi còn có tiết học, nếu cô không đi, tôi sẽ nói với bí thư."
Tuy nhiên Chu Đại Ni không quan tâm: "Được thôi, anh đi đi. Bí thư có hỏi, em sẽ nói anh hẹn hò với em."
Ánh mắt Chu Ý Hành lạnh đi, bàn tay bên hông khẽ nắm lại thành quyền.
Tô Bối đột nhiên trừng lớn mắt. Chu Ý Hành này không phải là muốn đánh người đấy chứ?
Tuy Chu Đại Ni đúng là có chút phiền phức, nhưng cũng không thể đánh người được.
Cô vội vàng chạy tới, nói: "Thanh niên trí thức Chu, tôi đến đưa kem que cho các anh đây!"
Chu Ý Hành nhìn thấy cô, vẻ mặt dịu đi, ngước mắt nhìn Chu Đại Ni: "Thấy chưa, chúng tôi có kem que ăn rồi, canh của cô thì cô tự bưng về mà uống đi."
Anh bước tới giúp Tô Bối mở thùng: "Cô mua à?"
Tô Bối mỉm cười đáp: "Bí thư bỏ tiền ra mua đấy."
Hai người cười nói vui vẻ, cảnh tượng này đã chọc tức Chu Đại Ni đang đứng bên cạnh, cô ta đùng đùng nổi giận xông đến trước mặt hai người.
"Tô Bối! Không phải cô nói cô và thanh niên trí thức Chu không có quan hệ gì sao? Không phải cô nói cô tạm thời không muốn tìm đối tượng sao? Cô lừa tôi!"